Sách và cuộc sống: Làn khói mang theo

Cập nhật ngày: 20/08/2021 | 08:56 GMT+7

Nhà xuất bản Trẻ vừa giới thiệu đến công chúng cuốn tản văn, bút ký “Khói bếp không tan” của nhà thơ Lê Giang. Ở tuổi ngoài 90, ký ức của bà là nỗi nhớ đi dọc cả một đời người.

Lần này, tác giả viết về những món ăn của đồng ruộng, những hương vị dân dã nhưng khiến người ta càng đi xa càng nhớ. Mùi vị quê nhà trong trang viết của Lê Giang chính là “mùi bếp của má, của rau đồng cá ruộng, của tôm tép trên bến sông quê”.

Bìa cuốn sách

Trong cái ngoái đầu kia, có biết bao nỗi nhớ hiện lên với một sự nhẹ nhàng và trìu mến, đôi khi chỉ là những chi tiết nhỏ nhặt cũng khiến lòng trở nên ấm áp. Tác giả nhớ về những ngày tháng đóng quân chan chứa tình quân dân ở Bàu Dừa, miền sông rạch Cà Mau trước ngày giải phóng, với những nhạc sĩ hồi bấy giờ như Nguyễn Xuân Khoát, Tô Hải, Huy Du… Đó còn là nỗi nhớ về lần ăn tết ở chiến khu, dẫu thiếu thốn nhưng lại “thương nhau chết đi được”.

Còn rất nhiều nỗi nhớ mà cuốn sách hơn 200 trang đã tái hiện. Nhưng có lẽ, lay động nhất vẫn là nỗi nhớ về những món ăn của mẹ, về sau trở thành thứ tài sản vô giá trong chuỗi ngày trở thành “chị nuôi” ở chiến khu, hay những bữa cơm gia đình đầm ấm. Và khi đó, những yêu thương lại giống như khói bếp, không tan mà tiếp tục được lan tỏa.

Cuộc đời đi dọc chiến trường, ngược xuôi trên dải đất hình chữ S nhưng đọng lại trong những trang chữ là một không gian thật bình yên, không gian của bếp và những món ăn đầy dư vị. Nhà thơ Lê Giang viết về những món ăn mà như rút gan ruột để gọi tên từng ký ức thân thương của chính mình.

Bình Minh (g/t)

2,108
Viết bình luận mới