Tản văn: Đêm Trung thu thời Covid-19

Cập nhật ngày: 16/09/2021 | 08:34 GMT+7

Tác giả: Trần Tú

Đêm trung thu trăng sáng tỏ. Mặt trăng tròn vành vạnh tựa chiếc đĩa bạc, lơ lửng giữa nền trời sâu hun hút. Cảnh đêm trăng, thật dễ làm trái tim con người ta trở nên thổn thức. Chẳng thế mà đêm trăng sáng, ta có thể tức cảnh làm thơ. Còn trẻ nhỏ lại vô tư nô đùa rước đèn ông sao, phá cỗ trăng rằm,…

Ảnh tư liệu

Trung thu này, trăng vẫn sáng, cảnh vẫn đẹp. Nhưng vắng bóng những con đường rực rỡ lồng đèn cùng tiếng hò reo, náo nhiệt của bọn trẻ. Vắng bóng những hoạt động chơi trăng, vắng luôn cả sự tấp nập thường lệ. Bởi lẽ đêm nay là đêm trung thu thời Covid-19. Trăng sáng tỏ, những bệnh viện, sơ sở y tế đông đúc bệnh nhân. Tiếng xe cứu thương inh ỏi, bước chân của những chiến sĩ áo trắng dồn dập, vội vã hơn bao giờ hết. Bệnh nhân Covid-19 được chuyển vào. Các y, bác sĩ trong bộ đồ bảo hộ kín mít, người mướt mồ hôi vẫn tận tụy cứu chữa bệnh nhân. Dưới trăng, thấp thoáng bóng dáng những chiến sĩ áo trắng thức thâu đêm đi lấy mẫu test. Họ làm việc quá công suất, quên đi mọi mệt mỏi, riêng tư.

Trung thu, trăng hòa vào những đôi mắt. Đôi mắt đầy tâm tư của người nữ bác sĩ xa nhà. Nữ bác sĩ ấy xung phong vào miền Nam chống dịch, phải xa gia đình, xa con thơ. Sau bao vất vả, bận rộn, đôi mắt ấy bỗng nhìn trăng qua khe cửa. Hình ảnh Trung thu ấm áp, gia đình quây quần chuyện trò, còn những đứa trẻ thỏa sức nô đùa bỗng hiện về trong tâm trí. Cô cố kìm nén cảm xúc để nước mắt khỏi tuôn ra, tiếp tục công việc. Bởi lẽ cô hiểu rằng, chỉ khi nào cuộc chiến này kết thúc thì mới có sự đoàn tụ và hạnh phúc.

Qua khung cửa sổ của khu cách ly, trăng thấy cậu bé con đang nằm sấp trên giường mải miết vẽ một bức tranh. Những đường nét nguệch ngoạc, ngây thơ nhưng rõ ràng có thể nhận ra mong ước hồn nhiên trong bức tranh ấy. Bức tranh vẽ, một gia đình hạnh phúc có bố mẹ và con dắt nhau chơi dưới trăng, miệng ai cũng cười thật tươi.

Đêm Trung thu, những bệnh nhân Covid-19 đang nằm trên giường điều trị với những cơn đau, với máy thở. Họ chẳng thể nào thấy ánh trăng dịu hiền đang tưới mát thế gian. Nhưng họ nhìn thấy vô vàn những mặt trăng dịu hiền đang tưới mát tâm hồn họ – đó là những y bác sĩ luôn ngày đêm tận tụy, chăm sóc bệnh nhân. Những mặt trăng ấy, không chỉ là người điều trị bệnh mà còn như người thân trong gia đình của các bệnh nhân. Họ nhìn thấy tấm lòng của con người với con người. Và có lẽ điều đó thôi thúc họ phải sống, phải mạnh mẽ để chống chọi với bệnh dịch.

Đêm Trung thu có biết bao con người đang hòa mình vào ánh trăng. Nhưng không phải để thường thức, để chơi trăng như thường lệ. Mà họ đang có những hành động cùng chung tay góp sức để đẩy lùi Covid-19. Trung thu thời Covid-19, hẳn là một đêm rằm vắng lặng hơn. Nhưng có lẽ đó lại là đêm Trung thu đáng nhớ nhất. Bởi lẽ, nó làm sáng lên tình yêu thương giữa người với người, nó một lần nữa khẳng định tinh thần đoàn kết của dân tộc ta. Nó giúp ta nhìn rõ tâm can mình và đồng loại hơn, làm con người ta thấy yêu những ngày bình yên không Covid-19 hơn. Và để ta quyết tâm, hành động hơn “mỗi người dân là chiến sĩ chống dịch, hãy cùng chung tay góp sức đẩy lùi dịch bệnh Covid-19”.

1,008
Viết bình luận mới