Tản văn: Hào khí mùa thu

Cập nhật ngày: 31/08/2021 | 11:05 GMT+7

Tác giả: Vũ Thị Huyền Trang

Tôi vẫn còn nguyên cảm xúc mỗi khi đọc những câu thơ trong bài “Đất nước” của Nguyễn Đình Thi: “Mùa thu nay khác rồi/Tôi đứng vui nghe giữa núi đồi/Gió thổi rừng tre phấp phới/Trời thu thay áo mới/Trong biếc nói cười thiết tha/Trời xanh đây là của chúng ta/Núi rừng đây là của chúng ta/Những cánh đồng thơm mát/Những ngả đường bát ngát/Những dòng sông đỏ nặng phù sa”… Năm nay, tháng Tám về không còn có nội kề bên. Nội mất mang theo kho sử sống đi cùng, không ai kể cho tôi nghe về mùa thu năm 1945 ấy nữa. Nhưng tôi luôn nhớ ánh mắt sáng ngời hạnh phúc của nội mỗi khi nhớ lại không khí hào hùng của ngày Quốc khánh. Mọi người đều hân hoan đổ ra đường, người cầm cờ, người cầm hoa, người vẫy nón hô vang các khẩu hiệu. Đoàn người băng qua những cánh đồng, tiếng hát vang lên tưng bừng, phấn khởi.

Ảnh tư liệu

Cứ mồng 2/9 hằng năm, nội đều làm một mâm cơm nhỏ thắp hương cho ông và có cớ để con cháu quây quần. Ông tôi là liệt sĩ hy sinh trong trận chiến đường 9 - Nam Lào. Nên vào các ngày lễ lớn hoặc sự kiện lịch sử quan trọng, nội vẫn giữ thói quen hương khói cho ông. Tôi biết những cuộc đoàn tụ trong mường tượng cũng khiến nội nguôi ngoai phần nào nỗi nhớ ông. Bố tôi đã nhiều lần vào Trường Sơn tìm đón ông về. Nhưng Trường Sơn rộng lắm, những hố bom năm xưa mất dấu, ngàn cây xanh lá mọc lên, rì rào niềm vui của hòa bình. Bố đi qua rất nhiều nghĩa trang, cúi tìm hàng ngàn bia mộ vẫn không thấy ông đâu. Chỉ nghe tiếng chim hót trên cao, mây lãng đãng bay qua vùng trời từng một thời máu lửa.

Mọi năm cứ dịp này là bến xe chật kín do người lao động ùn ùn đổ về quê đón Tết độc lập 2/9. Năm nay thì khác, đất nước đón mùa thu trong nỗi buồn dịch bệnh. TP. Hồ Chí Minh, Hà Nội, Bình Dương, Đà Nẵng và nhiều tỉnh thành đang thực hiện giãn cách xã hội. Sẽ không có nhiều chương trình nghệ thuật đặc sắc chào mừng 76 năm Cách mạng tháng Tám và Quốc khánh 2/9. Người dân cũng không được ra đường, tụ họp, vui chơi. Nhiều người con xa quê muốn trở về nhà cũng đành ngậm ngùi thực hiện đúng nguyên tắc “ai ở đâu ở yên đó”. Nhiều cuộc đoàn tụ đã không thể diễn ra. Nhưng tôi tin rằng, hào khí của mùa thu lịch sử năm xưa sẽ tiếp thêm sức mạnh cho chúng ta vượt qua trận đại dịch này. Thời chiến, quân dân chung sức, đoàn kết đánh đuổi giặc ngoại xâm. Thời bình, quân dân lại đồng lòng bước vào trận chiến với đại dịch Covid-19. Những giai điệu hào hùng vẫn sẽ vang lên trong lòng mỗi chúng ta. Những lá cờ đỏ sao vàng sẽ vẫn được treo lên đâu đó trên đường phố, trước mỗi cổng nhà. Bố tôi cũng sẽ mang lá cờ cất kỹ trong góc tủ ra treo. Lúc còn sống nội tôi hay mang ghế ra ngồi ngoài hiên nhìn ra phía cổng nhà. Có lần tôi hỏi nội đang mải mê nhìn ngắm thứ gì? Nhận được câu trả lời: “Nội ngồi nghe tiếng cờ bay, reo vui trong gió”. Phần phật! Phần phật!

1,252
Viết bình luận mới