Tản văn: Sắc màu dã quỳ Tây Nguyên

Cập nhật ngày: 22/11/2018 | 08:40 GMT+7

Tác giả: Nguyễn Duy Xuân

 

Ngày tôi vào Tây Nguyên nhận công tác - cách đây tròn 39 năm – ở đâu cũng thấy dã quỳ. Đấy cũng là lần đầu tiên tôi biết đến thứ hoa dại này bởi nó chỉ có ở vùng đất đỏ cao nguyên, cái nôi đã sinh ra loài hoa gắn với truyền thuyết về một câu chuyện tình đẹp, bi thương.

Ngày ấy, cây dã quỳ có mặt khắp nơi trên cao nguyên đầy nắng gió. Dã quỳ mọc thành rừng hoang dại. Dã quỳ chen chân ven những con đường mòn, che khuất cả lối đi. Mùa dã quỳ trổ hoa, vàng rực cả một góc trời. Nó còn có mặt ngay bên hè, trước sân, thậm chí là ngay cạnh cửa sổ phòng ở tập thể của giáo viên chúng tôi. Thứ cây hoang dại đó quả là có sức sống tự nhiên, mãnh liệt như tình yêu bất diệt của cặp đôi trai tài gái sắc K’lang - H’limh trong câu chuyện truyền thuyết.

Dường như dã quỳ sinh ra là chỉ riêng cho Tây Nguyên. Dù bây giờ, nó đã được nhân giống ở Nghệ An, Ba Vì, Tây Bắc và nhiều địa phương khác nhưng với sắc đỏ bazan hòa hợp một cách tự nhiên với ba gam màu chủ đạo của dã quỳ là vàng của cánh hoa, nâu của nhụy và xanh của lá khiến dã quỳ Tây Nguyên không lẫn vào đâu được. Tôi nghĩ đấy là một sự phối màu kì diệu của tạo hóa mà có lẽ không một họa sĩ nào có thể làm được.

Du khách lên cao nguyên mùa dã quỳ khoe sắc, dường như ai cũng quan tâm đến nó. Một chị từ thành phố Hồ Chí Minh lên bảo, đi du lịch Tây Nguyên mùa này mà chưa nhìn thấy dã quỳ, chưa chụp một tấm ảnh kỉ niệm với nó để lên “phây” khoe với bè bạn thì coi như là chưa đến Tây Nguyên.

Dã quỳ, những cánh hoa vàng rực như mặt trời bé xinh trên nền xanh lá, tràn đầy sức sống giữa mùa khô cao nguyên cứ ám ảnh tôi. Em từ thuở sinh ra đã đẹp. Nhưng ai đặt tên cho em mà mê mệt lòng người, dã quỳ ơi!

3,301
Viết bình luận mới