Truyện ngắn: Sau cơn ngông cuồng

Cập nhật ngày: 02/07/2021 | 08:59 GMT+7

Tác giả: Đinh Thành Trung

Không sao, bố không sao con ạ.

Bố tiễn tôi với khuôn mặt buồn bã. Chú nằm giường bệnh bên cạnh gọi tôi trách móc và khuyên cần quan tâm đến bố nhiều hơn. Tôi suýt nữa buột miệng gọi lão dở hơi nhưng may quá vẫn diễn đạt vai con ngoan.

Tôi chơi với toàn những đứa choai choai lấc cấc. Tối tối lướt ra quốc lộ đua xe hoặc đứng ngắm nhìn tia lửa cháy xém mỗi khi cái “chân quệt” xe máy cọ xuống mặt đường. Tiếng rít ghê rợn kêu lên. Âm thanh ấy sẽ lấy đi ít nhất là vài dây thần kinh sợ hãi của người dân đứng gần đó.

Minh họa: Ngọc Tâm

Sáu Râu đâu rồi! Thằng lóc chóc đi theo tôi từ hai năm trước, giờ đã thành phó tướng lẫm liệt oai phong. Dạ đại ca. Trời ơi. Oai chóc. Thằng Sáu hôm nay độ pô xe to tướng. Nghe đã cả tai. Chiếc xe tay con hầm hố, chiếc xe thằng Sáu mua bằng tiền trấn lột tụi học sinh cấp 2 đứng sừng sững. Trận đua xe này thắng chắc!

- Thấy sao đại ca? Sáu Râu hất hàm hỏi. Ngực nó ưỡn lên, để lộ cục bông nhồi chèn lẹn. Nó kiếm đâu được bộ đồ đua xe, chắc hàng lậu ở đâu đó. Thế là đủ cho cuộc phê pha. Thứ tôi phê là cảm giác tung bay trên đường, nơi mái tóc cứ nhuốm bụi mà lao tới. Rồi cả hội tụ tập lại, xem đứa nào còn tiền thì chung vào mua bia uống. Xong về nhà.

- Đến lúc rồi đó, Sáu Râu hất đầu. Một lũ choai choai cùng đồng thanh hô to. “Đại ca vô địch.” Tôi đó, kẻ cầm đầu băng đua xe Hổ Vằn cả đời chưa bao giờ thất bại. Chỉ mười mấy thằng nhưng chúng tôi chưa bị ai khuất phục. Một khu có đường rộng là địa điểm các băng nhóm tổ chức giải đua xe khét tiếng toàn tỉnh.
Đúng như dự tính, nhóm tôi đã chiến thắng. Tiền thắng cược được hai mươi triệu. Tôi cho bọn đàn em mười triệu chia nhau. Năm triệu đưa cho thằng Thanh mua thuốc cho mẹ. Nó nhờ mấy hôm nay rồi. Năm triệu còn lại, tôi vay để trả tiền điều trị cho bố.

Lại về với bố. Nếu không phải là con ông thì tốt. Tự nhiên lại nghĩ như thế. Dù sao cũng là bố. Cũng mang nửa giọt máu của ông ấy. Rảo bước đến hàng cháo, tôi hắng giọng: - Này bà, cho một suất cháo!

- Tôi hỏi thật. Cậu là người chăm sóc bệnh nhân được thuê à?

- Cô nói quái gì thế?

- Ô sin kiểu như cậu chỉ tổ làm người bệnh chết nhanh thôi.

Tự nhiên sống mũi tôi nghèn nghẹn, lắp bắp hai tiếng “bà...bà” rồi vụt chạy về bệnh viện. Thì ra người bệnh ăn uống không giống như bình thường. Tôi đã ốm bao giờ đâu mà biết. Từ bé đã bị bố gọi là thằng con trời đánh. Thằng phá xóm phá làng. Thế thì tôi mặc kệ, đã mang tiếng xấu rồi thì tôi sẽ trở thành người xấu luôn. Đó là quy luật phổ biến của cuộc đời. Kệ xác đi mà sống. Cứ thế, tôi tụ tập đám trẻ lêu bêu ở khu phố, thành lập một nhóm giang hồ nhóc. Thế là sướng rồi. Nghĩ linh tinh rồi đã bước chân đến bệnh viện. Phòng bố nằm chỉ có hai người. Lạ thật, không đóng nhiều tiền mà vẫn được ở phòng này. Kệ đi, chăm bố xong rồi tôi đi.

Đặt bịch hộp cháo xuống bàn, tôi lao vội ra ngoài bệnh viện. Bọn nó đang đợi, hôm nay phải cho nhóm tỉnh khác biết mùi. Gọi một lúc, có hai mươi tay đua sẵn sàng làm một cuộc để đời. Con đường quốc lộ chưa bao giờ vắng như hôm nay. Trời tối, đèn đường lác đác vài cái, quá hoàn hảo để đua. Công an cũng chẳng tăm hơi, chắc họ không ngờ có một cuộc đua xe sẽ được tổ chức ở đây.

Tôi hất hàm hỏi Sáu Râu:

- Chuẩn bị hết chưa? Xăng đủ chưa?

- Đủ rồi đại ca. Tối nay độ một trăm củ đấy. Đủ làm bữa phè phỡn.

Tiếng rú ga bắt đầu nổi lên. Nhà dân hai bên đường cửa đóng then cài. Dường như họ biết sẽ có một trận bão đi qua. Không một tiếng động, không một bóng người. Cơn bão lớn sắp diễn ra.

- Một trăm củ là đủ rồi. Chiến mày!

Sau tiếng hô của tôi, đoàn đua bắt đầu lao vào màn đêm. Quãng đường quốc lộ dài mấy chục cây, có cảnh giới đầy đủ mỗi đoạn đường. Tín hiệu báo về tất cả đều an toàn, không có công an mai phục là đủ. Xe tôi rồ ga rồi tăng tốc. Tay phải vặn ga vẫn run run. Lúc trưa, tôi ra góc bệnh viện, ngồi bệt xuống cầu thang suy nghĩ. Ông bệnh nhân cạnh giường của bố mắng tôi. Ông không muốn bố tôi khổ. “Ông thì biết gì?” Tôi hét lên như thế nhưng lại cúi gằm mặt. Lão già đó nói không sợ dù biết tôi là đầu gấu. Lão chỉ ngồi trên giường kể lể. Lão không có con.

- Ha ha, ông không có con thì biết gì mà nói.

- Chú biết, cháu không coi trọng chú. Nhưng dù sao chú cũng lớn tuổi nên có thể cũng có gì đó có ích cho cháu. Chú là dân lái xe nhiều năm rồi, cuối đời bị bệnh phải nằm viện lâu năm nên cũng thấy nhiều thảm cảnh trong viện lắm rồi. Nhiều người bị tai nạn giao thông lắm. Họ liệt hết cả người, sống không bằng chết.

Tôi im lặng. Ông ấy nói đúng. Hôm trước, một thằng trong băng quệt vào người đi đường. Người đó phải vào viện, không biết bị sao. Thằng nhóc trốn biệt, sau đó bị công an bắt. Sáu Râu đã cắt đứt mọi liên quan đến thằng nhóc. Tôi cũng không biết tính sao, âm thầm gửi cho nó chút đồ tiếp tế vào trại.

Tiếng rú ga cắt đứt dòng suy nghĩ của tôi. Đội kia có thằng vượt lên trước, phải đuổi theo giữ vững khoảng cách. Tiếng hò reo ầm ĩ bị gió thổi át đi. Xung quanh loáng thoáng câu chửi của người đi đường. Đêm đẹp quá. Đèn đường chỉ phủ một đoạn, đến gần hết quốc lộ thì không còn đèn sáng. Khúc quay vòng để lượn lại khá an toàn. Tôi bóp ga, vọt mạnh đến khúc cua, ép sát xe xuống mặt đường. Xoạch… chân quẹt làm đường tóe lửa. Cứ vui chơi cho thỏa thích đi. Hôm nay sẽ là ngày cuối tôi đua xe.

Rầm… Tôi ngã ra đường. Lồm cồm bò dậy. Ai đó quật tôi ngã xuống.

***

Bàn gỗ mà lạnh toát. Trước mặt tôi là tờ giấy trắng tinh. Phía trên chỉ có vài chữ ghi họ tên. “Thôi, cháu viết đi. Thành khẩn khai báo rồi chú xem xét”. Chú công an trước mặt trông lớn tuổi, nghiêm nghị. Tôi sợ công an không? Sợ chứ.

- Sợ mà sao còn dám đua xe? Cháu không nghĩ đến bố mẹ à?

- Mẹ cháu mất rồi.

- Còn bố cháu trong viện ai chăm?

Tôi gục xuống. Những giọt nước mắt tội lỗi cứ tuôn rơi. Biết sợ thì đã tốt rồi phải không. Thôi bình tĩnh đi cháu. Chú công an vẫn dùng lời lẽ nhẹ nhàng nói với tôi.

- Cháu bình tĩnh đi. Nếu cháu nghĩ đến bố thì về sau đừng đua xe nữa.

Hối hận thì đã muộn rồi. Tội đua xe trái phép cộng với tổ chức cá cược đã đem đến cho tôi bản án nghiêm khắc. Không gì có thể quay lại, chỉ còn duy nhất một điều nuối tiếc.

Ký ức đột nhiên ập đến. Cái ngày trước khi đua cuộc cuối cùng, ngày mà tôi tưởng sẽ đem vinh quang lại cho băng nhóm rồi “giải nghệ”. Danh vọng giang hồ, rồi cái cảm giác thắng cuộc dần dần kéo tôi vào con đường tội lỗi. Bố đã cầu xin tôi đừng đi đua xe nữa. Bố biết tất cả rồi. Có thể ông cảm nhận được. Có thể chú giường bên đã nói với ông.

- Bố xin lỗi vì bố không tốt. Bố không nên đánh con, mắng con. Con muốn làm gì cũng được. Chỉ cần con không làm điều xấu, không đua xe nữa.

Hình ảnh khuôn mặt khắc khổ của bố cứ ở trong đầu tôi. Bố phải mổ. Tôi không ở đó. Bất hiếu. Đáng chết. Tôi tự gào thét trong đầu. Chú nằm giường bệnh bên cạnh vào thăm an ủi tôi:

- Cháu cố gắng cải tạo tốt, tình hình của bố cháu đang tiến triển tốt. Chú ra viện rồi. Chú sẽ chăm sóc cho bố.

Tôi lại khóc. Lần này, tôi chỉ còn biết nhận cái ơn của chú bệnh nhân cùng phòng bố và không biết khi nào có thể báo đáp. Như lời chú, tôi cần phải cố gắng để được ra tù sớm. Khi đó, tôi sẽ làm lại cuộc đời.

Năm năm sau, một quán ăn nhỏ của hai bố con có nhiều khách ghé ăn ủng hộ…

1,423
Viết bình luận mới