HOTLINE: 01234 244 333   |   THÔNG TIN TÒA SOẠN   |   ĐẶT LÀM TRANG CHỦ
quà tặng doanh nghiệp

Truyện ngắn: Sám hối

Cập nhật ngày: 16/03/2017 | 09:15 GMT+7

Chuyến xe trung chuyển cuối ngày bắt đầu vào thành phố. Trong số hơn ba mươi hành khách trên xe có một người đàn ông nước ngoài.

Lúc làm thủ tục tham quan, ông đã thành thật chia sẻ, ông tên Mike, từng là lính tham chiến tại Việt Nam. Mai Hiên, cô gái trẻ chừng hai mươi tuổi nhiệt tình hướng dẫn cho Mike. Cô có nụ cười đẹp, ánh mắt hiền, ngời sáng sự tự tin. Mike đôi lần thốt lên “good good” khen ngợi trước những cử chỉ thân thiện của cô hướng dẫn viên này.

Họ lên taxi đi về một vùng quê. Con đường về cái làng nghèo từng đi vào lịch sử bởi sự thảm sát đầy đau thương, cũng là quê hương của Mai Hiên nay đã thay đổi nhiều, khang trang và rộng lớn. Họ bảo lái xe chạy ra con đường mới mở. Buổi sáng trong lành quá, nắng hồng tươi rải xuống bãi cỏ, vòm hoa còn ướt sương, long lanh. Đường rộng, xe bon bon, gió thổi vi vút, đầy khoan khoái. Hai bên đường là những ngôi nhà mới xây, khang trang, nối tiếp, một bên hoa màu ngợp tràn màu xanh, đầy sức sống. Mai Hiên lặng lẽ nhìn khung cảnh lướt qua, bỏ lại đằng sau. Ánh mắt cô ngời sáng, trong veo. Mike thì đôi lúc tròn mắt ngạc nhiên trước vùng đất chết xưa kia nay đã khoác lên một màu xanh yên bình, no đủ. Cảnh cũ dường như xóa sạch trong tiềm thức của ông. Ông quay qua hỏi Mai Hiên, giọng đầy phấn chấn. Mai Hiên nở nụ cười nhẹ, ngầm bảo rằng mọi hệ lụy của chiến tranh không giết được niềm hy vọng, từ trong mất mát người dân đất nước tôi đã kiên cường đứng lên, làm lại cuộc đời.

***

Mike từng giật mình ú ớ, đầy mộng mị. Họng súng, mũi lê, máu và ánh mắt căm thù… cứ hiện về trong mỗi giấc mơ. Vợ Mike có lần còn khuyên chồng đến gặp bác sĩ tâm thần khi thấy ông thất thần, trốn chạy mỗi lần nghe tiếng máy bay gầm rú ngang đầu. Ông lắc đầu kể cho vợ nghe những gì đã từng diễn ra. Một buổi sáng cách nay gần năm mươi năm, cuối xuân, tiết trời hanh hao, bàng bạc mây trắng. Cuộc sống người dân đang yên bình như vốn dĩ bỗng chốc bị đảo lộn bởi đám mây tang thương phủ xuống bao trùm. Ông đã thực thi mệnh lệnh cấp trên một cách máy móc để rồi giờ đây phải chịu nỗi giày vò, đau đớn. Buổi sáng ấy đơn vị ông đã xả súng vào những người dân vô tội, mà trước đó ông được cho là "Việt Cộng". Ngày hôm ấy hình ảnh những người nông dân bị bắn xác nằm la liệt cứ ám ảnh ông. 50 năm đã qua ông luôn sống trong sự dày vò, mặc cảm tội lỗi và luôn ước ao được trở về ngôi làng nơi xa xôi ấy. Đồng đội ông cũng đã có người trở lại, họ như được sám hối, trút đi được mặc cảm quá khứ.  

***

Đối với Mai Hiên, cô được nghe mẹ kể lại về cuộc thảm sát kinh hoàng ấy. Cả làng chỉ còn sống sót vài người. Cô Ba và má là hai trong số ít ỏi người dân của làng còn sống sót. Khi đó, họ mới chừng bốn, năm tuổi, được chị và mẹ che chắn trước những loạt đạn điên cuồng. Đầu tóc và quần áo bê bết máu của người thân. Nỗi ám ảnh kinh hoàng đến mãi bây giờ, nhất là trong những ngày tháng ba kỉ niệm này. Mike đã thực sự bấn loạn khi nghe Mai Hiên kể. Mặt Mike tái đi, lắp bắp. Chiếc đàn ông cầm trên tay cũng như đang run lên...

Hoàng hôn như tấm voan mỏng buông lơi khắp chốn. Cánh đồng phía sau khu chứng tích nhuộm ánh chiều tà lảng bảng sương giăng. Mai Hiên cứ để mặc Mike dạo gót quanh khu tưởng niệm, vòng khắp những lối đi, ngắm những hình ảnh mô phỏng… Dường như Mike đã khóc. Mai Hiên thấy ông nhiều lần lấy khăn tay lau mắt kính. Ở khoảng cách chừng mười bước chân, Mai Hiên cũng thấy lòng chênh chao, gợn lên điều muốn nói. Nhưng cô không biết bắt đầu từ đâu, nói như thế nào. Má cô đã kể nhiều về cái buổi sáng ấy, dù kí ức tuổi thơ đứt nối nhưng dẫu sao cũng giúp Mai Hiên hiểu được về chiến tranh, về mất mát… Cô từng nghĩ vết thương khó lành trong tâm hồn của má, của cô Ba, của bà con quê mình thế nhưng theo thời gian, bằng sự độ lượng bao dung họ đã thứ tha. Song, má cô lại dặn tha thứ nhưng không có nghĩa là quên. Mai Hiên hiểu ý má cho nên cô đã chọn ngành du lịch, đọc nhiều tư liệu về quê hương, về ngày tháng đau thương để hiểu, để dẫn dắt và để cả thể giới hiểu và sống chan hòa trong tình yêu thương.

***

Hành trình lẽ ra chấm dứt và Mike trở về thành phố để tiếp tục đến vài nơi khác, thế nhưng Mai Hiên đã chủ động mời ông ở lại một ngày, nhằm ngày nghỉ của cô để cùng cô tìm hiểu thêm về mảnh đất đầy ám ảnh nhưng cũng đầy yêu thương. Mike gật đầu đầy hào hứng. Đêm ấy, trước đài tưởng niệm, trong không khí nhạt nhòa của khói nhang, tiếng đàn cất lên vừa thổn thức, giãi bày vừa tri ân, sám hối. Mọi người có mặt đều cúi đầu nín lặng.

Sơn Trần

1,121
Viết bình luận mới
Thăm dò ý kiến

Toàn tỉnh Đắk Nông hiện có 3.054 doanh nghiệp đăng ký hoạt động, trong đó có trên 90% là DN nhỏ và siêu nhỏ. Nhiều doanh nghiệp đang gặp khó khăn trong tiếp cận các chính sách, hỗ trợ hoạt động sản xuất, kinh doanh từ phía nhà nước. Theo bạn để tiếp cận tốt thông tin, các doanh nghiệp cần làm gì?