HOTLINE: 0834 244 333   |   THƯ VIỆN   |   ĐẶT LÀM TRANG CHỦ

Tản mạn: Giấc ngủ của mẹ

Cập nhật ngày: 06/03/2020 | 09:03 GMT+7

Tác giả: Lê Công Phượng

Mẹ đã già rồi! Ở vào tuổi thất thập, mẹ bắt đầu xuất hiện nhiều chứng bệnh. Xương khớp cũng rệu rã, đau nhức luôn luôn. Và mẹ thường xuyên khó ngủ. Giấc ngủ của mẹ không sâu, cứ chập chờn, trằn trọc.

Ảnh tư liệu

Sau bữa cơm tối, mẹ chỉ ngồi một lúc rồi đi nằm bởi cái lưng đau mỏi. Tôi biết mẹ nằm vậy thôi chứ có ngủ được đâu bởi thi thoảng thấy mẹ trở mình và tiếng hát ở chiếc đài nhỏ trên đầu giường mẹ vẫn cứ nhè nhẹ phát ra đến tận khuya. Khi thấy con cháu đi ngủ, mẹ mới tắt đài và nhẹ nhàng trở dậy kiểm tra cửa nẻo lại lần nữa. Và sáng nào mẹ cũng dậy sớm trước tiên. Mẹ dậy từ lúc mặt trời còn đang ngái ngủ, mọi vật còn im lìm chưa bị đánh thức bởi tiếng gà gáy sớm. Mẹ dậy đun ấm nước sôi, quét cái sân nhỏ. Có khi, mẹ ngồi bên bậc thềm chải tóc, rồi ngồi nhìn mãi mọi vật từ lúc còn mờ mờ trong sương sớm đến khi rõ hình rõ nét trong nắng mai. Nhiều khi tôi lo lắng muốn đưa mẹ đi khám bởi sợ mẹ mất ngủ nhiều sẽ ảnh hưởng sức khỏe, mẹ chỉ nhẹ cười rồi gạt đi.

Có người bảo rằng, người già đang tranh thủ sống nốt những ngày ở trần thế nên ngủ ít đi, thức nhiều hơn. Thức để gần gũi lâu hơn với mọi vật, với cửa nhà; thức để nhìn thấy con cháu nhiều hơn. Liệu có phải vậy không?! Bởi tôi nhớ, ngày còn trẻ mẹ cũng đâu có ngủ nhiều. Đó là những ngày tôi còn bé tí, mẹ còn là một bà bán mắm hàng rong, tôi vẫn thấy mẹ thức nhiều hơn ngủ. Khi tôi đã ngồi cuộn tròn ngủ gục ngon lành trong chiếc thúng đặt ở một bên quang gánh của mẹ, mẹ vẫn dẻo bước chân khắp làng trên xóm dưới. Lời mẹ rao quyện cả vào giấc ngủ của tôi thời thơ bé và dư âm cả đến tận bây giờ trong những giấc mơ.

Sáng, mẹ dậy thật sớm để chuẩn bị đi bán hàng. Mẹ chuẩn bị những gì, tôi không biết. Bởi lúc bọn gà trống gáy rộn lên khắp xóm, lúc ông mặt trời nhô lên phía rặng tre đầu làng, mẹ đã đi từ bao giờ rồi. Hôm mẹ về sớm, hôm về tối muộn nhưng chẳng hôm nào mẹ quên mua quà cho tôi. Khi thì nắm bỏng gạo, cái bánh rán bọc đường, lúc lại khúc mía, cái kẹo… Tôi đón nhận quà của mẹ với tíu tít của niềm vui con trẻ, đâu biết được đôi chân, đôi vai mẹ đã mỏi rã rời sau một ngày vất vả. Vậy mà mẹ chẳng chịu nghỉ ngơi, lại vội vàng nấu nướng, dọn dẹp.

Ngày đó, mẹ ngủ ít lắm. Một mình mẹ vất vả nuôi tôi. Mẹ luôn phải thức khuya, dậy sớm. Dường như mẹ thức luôn phần của cha tôi! Giấc ngủ của mẹ ngắn lại thật nhiều và đôi mắt mẹ cứ trũng sâu, thâm quầng. Giờ đây, mẹ đã nhàn nhã với cháu con, cuộc sống không còn khó khăn như trước thì mẹ lại chẳng ngủ được sâu giấc bởi tuổi già.

1,537
Viết bình luận mới