Tản văn: Đi trong tháng Mười

Cập nhật ngày: 01/10/2020 | 08:03 GMT+7

Tác giả: Cao Thơm

Tháng Mười khẽ về, tiếp bước những ngày thu dịu ngọt, những chiếc lá vàng bay bay trong gió, những sợi nắng vương dịu dàng trên đóa sen cuối mùa và một chút se se lành lạnh của mùa chớm heo may.

Ảnh minh họa

Thật khó để diễn tả cảm xúc khi một buổi sáng thong dong trong tiết trời tháng Mười. Nghe đâu đây trên vòm lá xôn xao là khúc hoan ca của bầy chim sẻ háo hức. Tháng Mười ắt hẳn sẽ là một tháng ăm ắp đầy những kỷ niệm, tròn đầy trong tâm thức của mỗi người. Đó cũng là tháng mà luôn làm cho cảm xúc con người quay quắt nhớ về những ngày xưa cũ.

Tháng Mười, hương thị, hương ổi đã xốn xang thật rồi. Ngày đầy tiên của tháng Mười năm nay cũng là Tết Trung thu. Ấu thơ luôn là một thước phim thật đẹp. Dẫu nghèo khó nhưng ai cũng háo hức rộn ràng với nhịp trống trung thu với chiếc đèn ông sao, bánh nướng, bánh dẻo. Những đêm trung thu tuổi thơ với đám bạn, quây quần ngồi dưới ánh trăng sáng vằng vặc, rúc rích cười, hát cho nhau nghe những bài hát thuở nhỏ. Những khoảnh khắc thần tiên.

Tháng Mười nhớ về vườn cây trái quê nhà. Ta như thấy bóng mình nhỏ dại năm nào giữa vườn cây ngọt ngào, lúc lỉu quả. Khu vườn quê hệt như một khu vườn cổ tích trong câu chuyện bà kể. Đó là một khu vườn không quá lớn nhưng lại đủ đầy cây trái. Nào ổi, thị, hồng, na, bưởi…

Tháng Mười, ở mảnh đất miền Trung luôn có những cơn bão chực chờ. Còn đó nỗi âu lo của những người dân quê nghèo, cha mẹ ngày đêm oằn lưng chống bão. Những cơn bão đi qua như một vị khách hung dữ, hòng dập nát nhà cửa, của nả. Xót xa làm sao, mỗi khi bão tan trước mắt chỉ còn là đống tro tàn, hỗn độn. Nhưng người dân miền Trung bao đời vẫn kiên cường chống chọi lại thiên tai. Mỗi mùa bão đi qua con người lại càng thêm trưởng thành. Những đứa con biết thương hơn cha mẹ. Những yêu thương, hy sinh thầm lặng ấy chẳng thể nào đong đo bằng phép tính. Đó cũng là hành trang để những người con nuôi dưỡng và chạm tới những ước mơ...

Tháng Mười có những ngày bình yên đến lạ, ngồi bên bạn bè với chén trà sen ấm nóng ngỡ thời gian đang chầm chậm trôi. Mọi muộn phiền xin được gác lại một góc nhỏ, nhường cho tâm được thanh tịnh. Bao bon chen, tham, sân, si cũng biến mất tự lúc nào không hay. Cảm ơn tháng Mười đã kết nối lại những tâm hồn với nhau, để mãi mãi về sau là chuỗi ngày nhung nhớ, gắn kết yêu thương.

Hôm nay, đi trong lòng mùa thu tháng Mười, bao chộn rộn, xao xuyến không nói nên lời. Những tháng Mười xưa luôn là những ký ức tươi đẹp, trọn vẹn. Bất kể khi lòng gợn sóng, ta sẽ về để neo lại bến tâm hồn an yên.

3,712
Viết bình luận mới