HOTLINE: 0834 244 333   |   THƯ VIỆN   |   ĐẶT LÀM TRANG CHỦ

Tản văn: Xuân về ngồi nhớ…

Cập nhật ngày: 06/02/2020 | 09:16 GMT+7

Tác giả: Mai Hoàng

Ra xuân ngày rộng tháng dài, lũ bạn réo nhau í ới đi chơi nhưng không hiểu sao tôi không có hứng thú lắm, đành từ chối mọi cuộc vui để ở nhà. Ngẫm, phải chăng khi đến một độ tuổi nhất định nào đó thì con người ta sẽ không còn ham vui như thời còn xuân thì?

Ảnh minh họa

Nỗi nhớ ùa về lạ lắm, nó không thứ tự, sắp xếp mốc thời gian hay một kỉ niệm nào đó mà cứ chắp vá đoạn này đoạn kia. Tôi nhớ mẹ, nhớ đến da diết cõi lòng. Thuở mẹ đang còn sống, nhớ hai mẹ con đầu xuân ngồi bên bậc hiên ngắm nắng xuân lênh loáng chảy đầy sân, tràn lên cây cau rồi rớt xuống mấy chậu cúc mâm xôi đang vàng rực. Mẹ nheo mắt nhìn ra phía cuối ngõ coi bầy sẻ mổ nắng, tôi vén mái tóc lưa thưa hoa râm nhổ tóc sâu cho mẹ. Những mùa xuân cuối cùng bên mẹ thấy mẹ hay lo lắng về cho ngày ra đi của mình, tôi trách mẹ cứ lo xa, nói chuyện không lành. Mẹ cười rằng ai rồi cũng trải qua “sinh, lão, bệnh, tử”.

Xuân về ngồi nhớ tới đám bạn thuở thiếu thời trong làng. Nhoáng cái thời gian trôi vụt, đứa nào đứa nấy đều bỗng trở thành… người lớn, bận bịu với công việc, làm bố, làm mẹ. Hồi xưa còn thơ bé tình bạn bè keo sơn thắm thiết, tết đến xuân về gặp nhau rôm rả như pháo nổ. Còn hẹn nhau sau này vì tình bạn này mà “sống chết có nhau”. Ấy vậy mà cứ mỗi một xuân qua tình bạn ngày ấy vơi dần, vơi dần… Sống cùng trong một làng mà cảm tưởng như xa cách ngàn cây số, không thể nào hẹn gặp ngồi cùng nhau nhấp một ngụm trà xuân. Cũng chẳng ai trách ai. Bạn bè ai có cuộc sống riêng của mình, còn nhiều thứ phải bận tâm, tình cảm cũng vì thế mà đổi thay theo… Biết là ai rồi cũng phải lớn lên nhưng đôi khi tôi thấy tiếc, tiếc vì mình đã lớn lên nhanh quá, không còn níu giữ được tình bạn keo sơn năm xưa.

Xuân về ngồi nhớ… nhớ những gì mình đã trải qua, làm được và chưa làm được. Ngày đầu xuân cũng là dịp để  kiểm điểm lại bản thân, nỗ lực hơn trong một mùa mới. Xuân về, tôi quyết sống đơn giản, sống chậm lại, sống cho mình, cho mọi người nhiều hơn; cũng bớt sân si, bon chen với đời.

1,465
Viết bình luận mới