HOTLINE: 0834 244 333   |   THƯ VIỆN   |   ĐẶT LÀM TRANG CHỦ

Thơ: Tháng Bảy đợi anh về

Cập nhật ngày: 30/07/2020 | 06:17 GMT+7

Tác giả VŨ HÀ

Ảnh minh họa

Tháng Bảy về, em rạo rực nhớ xưa

Tiễn anh lên đường khi gió mùa giá lạnh.

Trên sân ga khi đoàn tàu chuyển bánh

Em mãi nhìn theo, hai vành mắt đỏ.

 

Tạm biệt em, người vợ anh bé nhỏ

Mang bóng hình em, anh lên biên giới

Nơi hậu phương, bến đò xưa em đợi

Như khúc tình ca, giai điệu bồi hồi.

 

Xa em, bên anh có bao đồng đội

Nơi biên cương anh mải bước quân hành

Sương phủ trắng, anh màn trời chiếu đất

Và đạn bom khốc liệt của chiến tranh.

 

Rồi vào một ngày ầm vang tiếng súng

Anh ngã xuống nơi trận tuyến biên thùy.

Tuổi hai mươi anh trở thành liệt sĩ

Để lại em đơn chiếc tuổi xuân thì.

 

Em mãi khắc ghi phút giây đau đớn

Khi hay tin báo tử của chồng yêu.

Chiều buông xuống, mắt em nhòa trong lệ

Trời mây đen vần vũ gọi mưa về.

 

Và từ dạo ấy, nơi bến sông quê

Nỗi lòng em vẫn dạt dào tiếng sóng

Nhớ anh hoài trong nỗi niềm hy vọng

Ký ức ùa về kỷ niệm đắm say.

 

Anh biết không vào những ngày tháng Bảy

Đêm nằm mơ em lại thấy anh về.

Khoác ba lô, anh đi dọc triền đê

Dáng anh xưa vẫn không hề thay đổi.

Tháng Bảy về em lặn lội tìm anh

Nghĩa trang liệt sĩ, hàng mộ vô danh

Anh nằm ở đâu… em bỗng nghẹn lời

Thương anh nhiều, đau đớn lắm anh ơi.

 

Anh ở đâu, hãy cất tiếng lên đi

Trước khi mất mẹ chỉ còn mong ước

Đưa anh về để có mẹ có con.

Và để em thỏa nguyện tấm lòng son.

 

Anh ở đâu giữa ngôi mộ vô danh

Chưa có tên anh, em tìm bằng được.

Tự hào anh hy sinh vì Tổ quốc

Suốt đời này anh bất tử trong em.

922
Viết bình luận mới