HOTLINE: 0834 244 333   |   THƯ VIỆN   |   ĐẶT LÀM TRANG CHỦ

Truyện ký: Thầy Diệp!

Cập nhật ngày: 17/11/2016 | 10:00 GMT+7

Dạy toán lớp tôi là thầy Diệp, người Bắc. So với các đồng nghiệp (đa phần) trẻ tuổi trong trường, thầy Diệp trông khá “đàn anh” với độ tuổi trạc ba mươi, người gầy, nước da mai mái.

Không chỉ dạy toán; thiếu giáo viên nên thầy còn kiêm dạy luôn môn vật lý. Chẳng biết chuyên môn sư phạm của thầy thuộc khoa nào; nhưng thầy dạy cả hai môn đều hay. Vấn đề rồi rắm mấy, qua cách trình bày của thầy, cũng trở nên khúc chiết, dễ hiểu. Gây ấn tượng cho tôi nhiều hơn nơi thầy là tình yêu học sinh, là sự tận tụy với nghề.

*

Ngày ấy, chuyện “dạy chay, học chay” ở các cấp giáo dục phổ thông không lạ. Hầu như tất tật mọi vấn đề tri thức - từ trừu tượng đến cụ thể - thầy đều phải dùng miệng mô tả. Môn toán nặng tính lí thuyết; “dạy chay” còn khả dĩ nhưng đến môn vật lí cũng phải “dạy chay”! Vật lí là khoa học thực nghiệm cần có giáo cụ trực quan để học sinh mắt thấy tay sờ mới dễ hình dung. Giáo cụ, các trường lớn ở trung tâm còn chưa có huống chi loại trường vùng “biên địa” như trường tôi! Vậy mà thầy Diệp không chịu thua cuộc.

Không có giáo cụ thì…tự chế giáo cụ. Khéo tay và chịu khó, thầy Diệp đi sưu tầm vật liệu, tranh thủ giờ rảnh ngồi hì hục đục đẽo, vẽ khắc, lắp ghép thành đủ thứ giáo cụ thô sơ từ cân đĩa, con lăn đến lực kế v.v…. Thứ nào không tự chế được, thầy tranh thủ đạp xe lên Phòng Giáo dục hỏi mượn. Dạy xong, lại phải gò lưng đạp xe hơn mười cây số đem trả. Nỗ lực của thầy quả không uổng. Có giáo cụ trực quan, có thí nghiệm thực hành, những giờ học vật lí buồn tẻ trước kia giờ bỗng trở nên sinh động, lôi cuốn hẳn! cả lớp “vào cuộc” với thầy. Tất cả cùng phải bắt buộc làm việc cho đến lúc nắm được bài. Tích cực hơn, thầy còn chia lớp thành nhiều tổ, phân công từng tổ về tự chế các giáo cụ đơn giản theo hướng dẫn của thầy. Làm xong, mang đến chấm điểm. Lúc đầu, chúng tôi cứ tưởng làm càng đẹp càng nhiều điểm. Vậy là hì hục đẽo gọt, chuốt vót, trang hoàng cho thẩm mĩ. Chừng mang đến chấm, nghe thầy phán mới té ngửa yêu cầu của thầy là làm ĐÚNG chứ không phải ĐẸP! Các em học vật lí chứ đâu phải…mĩ thuật đâu mà ráng làm cho đẹp! - thầy cười ngất. Hướng dẫn làm lại xong, thầy còn bảo: làm được giáo cụ tức là các em đã nắm vững, nắm sâu được kiến thức cần học....  Mà vững thật! theo cách dạy của thầy, cuối năm lớp 7 tôi được điểm tổng kết 10.0 môn vật lí. Kỉ lục ấn tượng! Sau này, lên các lớp trên, tôi vẫn học giỏi môn vật lí - chắc chắn nhờ không ít vào công lao buổi đầu dạy dỗ của thầy.

*

Dạy toán thì hơi “khô”, tư duy trừu tượng nhiều, không có màn thí nghiệm thực hành để giúp học sinh “đổi không khí”. Không sao, thầy Diệp có cách khác. Lần này, cách của thầy độc đáo hơn là kể chuyện! Thầy kể câu chuyện từ một vở kịch thơ của kịch tác gia vĩ đại người Anh William Shakespeare: vở Ô ten lô (Othelloo)! Không phải kể hết một lần. Cứ nhẩn nha, từ tốn, diễn cảm từng đoạn một. Tiết học toán nào cũng bắt đầu bằng một đoạn Ô ten lô “lên dây cót tinh thần” cho học sinh trước khi bước vào đánh vật cùng những công thức, phương trình, định đề toán học. Chẳng hiểu bằng cách nào mà vở kịch thơ không lấy gì làm dài kia lại được thầy đem phân chương hồi, kể kéo rê… hàng tháng trời vẫn chưa kết thúc! Vậy mà chẳng phải không hấp dẫn đâu nhé, cứ mỗi lần thầy bắt đầu “Ô ten lô” là gần như cả lớp im phăng phắc, há mồm, nghểnh mặt nghe như nuốt lấy từng lời! Sau này nghiệm lại, tôi mới biết thầy là người rất yêu văn chương. Thầy “truyền lửa” văn chương đến cho học sinh bằng cái giọng kể - lúc ấm áp, diễn cảm trầm trầm của người dẫn chuyện; lúc thống thiết bi thương hoặc phẫn nộ thét gào như một diễn viên tài ba đang cháy hết mình trong vai diễn, trào tuôn theo cảm xúc của từng nhân vật hóa thân! Giờ toán của thầy Diệp được chúng tôi gọi là “giờ Ô ten lô”. Và giờ toán cũng được chúng tôi tiếp thu hiệu quả hơn và không còn thấy nó quá khô khan.

*

Phương pháp dùng văn dạy toán của thầy Diệp có tác động tích cực đến cả lớp. Với riêng tôi, nó đã hình thành trong tôi một sự chuyển đổi nhận thức. Nhờ thầy mà sau này tôi cầm bút viết văn, cái năng lực toán học – với tư duy rành mạch, lập luận chặt chẽ - đã hỗ trợ tôi rất nhiều.

*

Cuối niên khóa ấy, thầy Diệp chuyển trường trở về Bắc. Thầy ra đi khi còn chưa kể đến đoạn kết câu chuyện Ô ten lô. Ngày chia tay thầy, lớp tôi nhiều đứa khóc. Ba mươi tám năm đã trôi qua, ký ức về người thầy tận tụy, hết lòng vì học sinh của thầy Diệp vẫn sống mãi trong tâm trí chúng tôi - những đứa học trò thầy đã một thời hết lòng dạy dỗ bằng cả yêu thương, tâm huyết…

Y Nguyên

1,926
Viết bình luận mới