HOTLINE: 0834 244 333   |   THƯ VIỆN   |   ĐẶT LÀM TRANG CHỦ

Truyện ngắn: Lửa tình muộn

Cập nhật ngày: 15/06/2017 | 09:57 GMT+7

Chị thắp ngọn đèn dầu rồi khẽ đẩy cửa nhìn sang nhà bên cạnh. Trời tối sẫm. Bóng tối đặc quánh bao trùm lên nóc nhà nhỏ, phủ kín hết cả khoảng sân con con và con dốc ngoằn ngoèo dẫn vào làng.

Như một sự tương phản, nhìn hết con dốc sẽ thấy một quầng sáng. Ấy là ánh sáng rực rỡ của đèn điện. Ánh sáng trong từng ngôi nhà hắt ra, ánh sáng của những chiếc đèn công suất lớn thắp ở những con ngõ nhỏ. Tất cả tụ hợp lại với nhau tạo thành mảng rực rỡ, lung linh. Nó khác xa với ngọn đèn dầu tù mù trong căn nhà của chị. Hàng xóm bên cạnh chưa thắp đèn, chị lo lắng nhìn sang. Hơn chục phút trôi qua, căn nhà bên cạnh vẫn tĩnh mịch. “Hay là đi vắng?” – Chị thầm hỏi rồi tự lắc đầu. “Hồi chiều mình còn thấy tưới rau mà”. Chị với chiếc áo khoác, trùm chiếc khăn lên đầu che kín khuôn mặt chỉ để hở đôi mắt, bước sang. Gió thốc từng cơn khiến đôi vai chị so lại vì lạnh.

Minh họa: Ngọc Tâm

Chị đứng ở cửa, khe khẽ gọi. Không có tiếng đáp lại. Chị kiên nhẫn gọi thêm lần nữa. Vẫn im lặng. Chị quay lưng định bước đi thì nghe có tiếng rên khe khẽ. Thoáng ngập ngừng, chị đẩy cửa bước vào.

Căn nhà tối om. Chị phải định thần một chút để đôi mắt quen với bóng tối. Rồi chị rút diêm, thắp đèn. Ánh sáng lập tức hắt lên một khoảng của căn nhà nhỏ. Trong ánh sáng tù mù ấy, người đàn ông nằm trùm kín chăn trên chiếc giường nhỏ kê sát góc tường cạnh cửa sổ hé nhìn chị. Anh cố nghiến chặt hàm răng mà tiếng rên vẫn không thể nào kìm nén được. Chị vội vã bước lại gần, dịu dàng:

- Anh ốm sao?

Khó nhọc lắm, người đàn ông mới thốt lên được lời nói. Cặp môi anh run lên, vì đau và vì lạnh:

- Chắc tại trở trời, vết thương cũ tái phát thôi chị ạ.

Chị tính hỏi anh đau ốm vậy đã ăn gì chưa nhưng lại thôi. Hỏi câu hỏi ấy thừa thãi quá. Anh cũng như chị, sống một mình, lúc trái gió trở trời, gắng gượng dậy được nấu bát cháo thì tốt, không thì đành nằm nhịn đói vậy thôi. Chị đi xuống bếp, lấy một nắm gạo nấu cháo. Chẳng hiểu sao nước mắt cứ chảy ra ướt đẫm má chị. Không biết chị khóc thương anh hay khóc vì tủi thân cho mình nữa.

Ánh lửa nhảy nhót trên vách bếp, soi bóng chị cô độc và lặng lẽ. Dù vậy, lửa vẫn tỏa ra thứ hơi ấm khiến chị nôn nao. Lúc nào cũng vậy, hơi ấm từ bếp lửa tỏa ra nhen lên trong chị một nỗi mơ ước thầm kín mà từ lâu rồi chị cố dằn lòng kìm nén. Mơ ước về một ngôi nhà ấm áp, có tiếng trẻ con bi bô tập nói. Chiều chiều, sau một ngày làm việc mệt nhọc, chị nhen bếp lửa nấu cơm. Mâm cơm dẫu đạm bạc thôi nhưng vợ chồng con cái ngồi quây quần bên nhau, ấm cúng, vui vẻ. Bất giác, chị mỉm cười. Nước mắt vẫn hoen trên má nhưng không khiến cho nụ cười bừng lên từ mơ ước giản dị ấy bớt tươi tắn. Nồi cháo sôi trào kéo chị về thực tại. Chị đưa tay rờ rẫm trên khuôn mặt mình. Những vết thịt lồi lên khiến chị khẽ rùng mình. Cố nén một tiéng thở dài, chị múc cháo ra tô, dập lửa. Ngọn lửa vội vàng hắt lên rồi lịm tắt, trả lại cho căn bếp sự lạnh lẽo vốn có trong những đợt gió mùa thốc từng hồi trên mái lá.

Sau lần anh ốm, anh chị có vẻ thân thiết hơn, nói chuyện cũng đỡ gượng gạo hơn. Mặc dù là hàng xóm láng giềng, lại chỉ có hai căn nhà gần nhau trên quả đồi trơ trọi nhưng vì ngại điều tiếng nên dù sống gần nhau mà anh chị chưa khi nào nói chuyện thân tình. Ngày chị dọn đồ chuyển lên căn nhà tình nghĩa xã xây cho chị, mọi người chẳng biết thật hay đùa mà vừa cười vừa nói với nhau:

- Anh chưa vợ, chị không chồng, có khi bà sẹo với ông chột lại phải lòng nhau cũng nên.

Chị nghe thấy những lời nói ấy, trong lòng xót xa mà vẫn phải cố tỏ ra bình thản, không quan tâm. Chị cũng như anh, từ lâu lắm rồi người ta đã quên mất tên thật mà gọi bằng cái tên lũ trẻ con thường gọi dựa vào đặc điểm trên khuôn mặt. Gọi mãi, nghe mãi rồi thành tên.

Ngày trước, chị là cô gái xinh đẹp nhất làng. Chị đã đính ước với chàng trai hàng xóm khỏe mạnh nhà kế bên. Rồi chàng trai ấy lên đường nhập ngũ khi hai người chưa kịp làm đám cưới. Chị cũng viết đơn tình nguyện đi thanh niên xung phong. Chiến trường mịt mù khói lửa, chị đã đi trên khắp các nẻo đường mà chẳng thể gặp anh. Tình yêu, nỗi nhớ gói gọn trong những cánh thư. Anh chị vẫn hẹn ước với nhau, hết chiến tranh sẽ cùng trở về, sẽ sinh những đứa con thật ngoan ngoãn, khỏe mạnh. Con gái xinh đẹp giống chị còn con trai sẽ khỏe mạnh như anh. Vậy mà…

Trong một lần cùng đồng đội san đường cho xe chạy, chị bị trúng bom. Đồng đội chị hi sinh gần hết. Chị không chết, nhưng dấu vết kẻ thù để lại trên gương mặt chị quá tàn nhẫn. Nửa khuôn mặt chị cháy sém. Những vết sẹo lồi lên, chằng chịt ngang dọc. Chữa trị xong, chị xuất ngũ trở về quê hương, ở chung với vợ chồng người anh trai trong căn nhà cũ bố mẹ để lại. Từ ấy, chiếc khăn chẳng khi nào rời khỏi khuôn mặt chị trừ lúc ngủ.

Người chồng chưa cưới cũng trở về nguyên vẹn sau chiến tranh. Nhìn thấy khuôn mặt chị, anh bàng hoàng, sửng sốt rồi câm lặng. Một thời gian sau, anh cưới vợ. Chị chẳng trách anh. Đến chị mỗi lần soi gương còn rùng mình trước khuôn mặt của mình thì làm sao có thể bắt anh nâng niu, ôm ấp nó như những ngày xa cũ. Chị cố nén nỗi đau, chôn chặt những ký ức xưa cũ trong lòng. Vậy mà nỗi đau cứ nhức nhối, âm ỉ, nhất là mỗi buổi chiều, nghe tiếng con anh ríu rít mời bố mẹ vào ăn cơm. Vậy nên, khi xã đề nghị xây cho chị căn nhà tình nghĩa, chị chọn xây trên quả đồi cũ, tách biệt hẳn với làng dù trên đó điện nước thiếu thốn đủ bề. Chị muốn sống tách hẳn ra như một cách trốn chạy quá khứ.

Hàng xóm của chị cũng là một thương binh. Anh bị mất một mắt, một mắt kia nhìn cũng không còn được tinh tường như trước. Trong người anh còn vài vết đạn. Người làng còn kháo nhau, chiến tranh đã khiến anh không còn khả năng làm cha. Trở về từ viện điều dưỡng, cha mẹ đã mất cả, anh em “kiến giả nhất phận”, anh xin xã dựng nhà trên quả đồi, khai hoang, trồng trọt. Hàng ngày, chị vẫn thấy anh khó nhọc cuốc từng vạt đất. Cần mẫn từng chút một như thế, nhờ bàn tay anh, vạt đồi cũng bắt đầu phủ màu xanh của ngô, sắn. Đôi khi, anh cho chị chục bắp ngô vừa độ ngọt, chị biếu anh mấy quả trứng gà chị nuôi được. Anh chị chuyện trò vài ba câu chuyện nhát gừng. Chị mặc cảm, anh cũng mặc cảm.

Nhiều khi chị giúp anh chăm vạt ngô, vạt sắn. Anh giúp chị cài lại tấm phên, đóng lại cái chuồng gà. Có lúc, vô tình, bàn tay anh chạm phải bàn tay chị. Chị giật mình. Cái cảm giác ấm nóng, thô ráp từ bàn tay của một người đàn ông làm chị thao thức mãi. Thao thức để rồi suốt cả đêm, nước mắt lại ướt đầm trên gò má chị.

***

Sau lần được chị nấu cháo, anh kín đáo bày tỏ tình cảm của mình, bắt đầu từ việc đổi cách xưng hô. Anh quan tâm đến chị từ những việc nhỏ bé hàng ngày như nhờ chị vá hộ cái áo hay nấu hộ bát cháo những hôm mệt không muốn ăn.

Anh xuống chợ, mua tặng chị miếng vải hoa may áo. Cái cách anh vụng về gói miếng vải trong tờ báo cũ, ngượng ngập đưa cho chị khiến trái tim chị xao xuyến. Chị muốn đón nhận tình cảm ấy của anh nhưng rồi chị sợ. Chị sợ miệng lưỡi thế gian, sợ anh nhìn thấy khuôn mặt mình. Chưa bao giờ anh thấy chị cởi chiếc khăn trùm kín mặt. Anh chỉ còn một con mắt, con mắt ấy dù không tinh tường nhưng vẫn đủ để nhìn thấy sự đáng sợ, những vết sẹo chằng chịt trên khuôn mặt chị. Chị trả lại anh miếng vải hoa, nhìn thấy vẻ thất thần trên khuôn mặt anh mà cảm giác lồng ngực mình cũng như bị bóp nghẹt.

Chị tính trả lại căn nhà tình nghĩa cho xã, trở về nhà anh trai để trốn chạy tình cảm của anh. Mấy hôm chị dọn dẹp đồ đạc, anh ngồi bên nhà nhìn sang. Dáng anh câm lặng, cô độc và đầy xót xa. Chị muốn nói với anh một điều gì đó mà cổ họng cứ ứ đầy không sao thốt lên được.

Chị ốm. Cơn sốt kéo dài dai dẳng khiến chị nằm bẹp trên giường không trở mình dậy nổi. Anh không thấy chị thắp đèn, vội vàng chạy sang. Khi ánh đèn dầu được anh thắp lên, chị dồn hết sức lực vào đôi tay rã rời vì mệt kéo chiếc khăn trùm đầu nhưng không kịp. Anh đã đến trước mặt chị, ngồi xuống bên chị. Chị vội quay mặt sang phía khác để che vết sẹo. Nhưng anh đã giữ chặt khuôn mặt chị trong đôi tay ấm áp của mình. Những ngón tay thô rắp của anh dịu dàng vuốt ve từng vết sẹo. Nước mắt lặng lẽ trào ra từ đuôi mắt còn lại của anh. Chị gục đầu vào vòm ngực vững chãi của anh, thổn thức cho đến khi anh dịu dàng đặt một nụ hôn lên khuôn mặt cũng đã ướt đầm nước mắt hạnh phúc của chị.

Đào Thu Hà

2,009
Viết bình luận mới