HOTLINE: 0834 244 333   |   THƯ VIỆN   |   ĐẶT LÀM TRANG CHỦ

Truyện ngắn: Thằng Dũng

Cập nhật ngày: 15/08/2019 | 10:21 GMT+7

Tác giả: Nguyễn Chí Ngoan

Minh họa: Ngọc Tâm

Nước đã lên ngập cả mắt cá chân. Mấy miếng ván mục cũng trôi lềnh bềnh trước nhà. Con chó phèn nằm cạnh tủ thờ cũng giật mình mỗi khi có sấm chớp. Chẳng có một dấu hiệu nào cho thấy mưa sắp tạnh. Thằng Tèo vẫn đứng chắn ngay cánh cửa, trên tay nó vẫn cầm một khúc củi to đùng với vẻ mặt đăm chiêu. Tôi nhìn nó tò mò.

Mày làm cái gì vậy Tèo?

Thằng Tèo đưa ngón tay lên miệng ra dấu cho tôi im lặng. Tôi nhẹ nhàng tiến lại gần cánh cửa. Bên ngoài hàng ba là một thằng nhóc ướt như chuột lột, môi mỏ tái xanh vì lạnh. Tôi vội mở cửa ra, biểu thằng nhóc vô nhà đục mưa cho đỡ lạnh. Thằng Tèo níu tay tôi lại, nó đóng sập cửa lại, nhìn tôi giận dữ.

- Sao anh Hai có thể để cái quân ăn cắp bước vào nhà mình được.

Tôi chưa kịp hiểu ra chuyện gì thì thằng nhóc bên ngoài vụt chạy ra khỏi nhà. Mặc kệ sấm chớp vẫn rạch những tia sáng trên bầu trời. Thằng nhóc vấp khúc cây ngã nhào xuống nước, mái tóc luộm thuộm của nó phủ gần nửa khuôn mặt. Ánh mắt giận dữ của nó lúc quay lại nhìn làm tôi thấy sợ mà thằng Tèo vẫn hất mặt lại ra chiều thách thức. Thằng nhóc lồm cồm đứng dậy vụt chạy đi, cứ như cú ngã vừa rồi chẳng hề hấn gì với nó. Tôi quay sang thằng Tèo với cái nhìn ái ngại.

- Bộ nó ăn cắp gì của em hả?

- Dĩ nhiên rồi. Anh Hai không biết đó thôi, bữa đó nó lượn lờ trước sân nhà mình. Lúc em ra còn bắt gặp nó ăn cắp cái hột vịt xiêm nhà mình. Em nhào vào giật lại mà nó cứ ôm cái hột vịt vô lòng. Nó thà bị đánh chứ không chịu trả lại.

- Có cái hột vịt thôi mà em làm gì dữ? Lỡ nó nhặt được thì sao?

Thằng Tèo nhìn tôi trề môi:

- Anh Hai làm như trong phim không bằng. Nó là cái dạng lù khù vác cái lu mà chạy, còn quay lại lụm cái nắp lu. Dân ở đâu mới dọn lại xóm mình.

***

Buổi sáng đi học về, tôi gặp thằng nhóc hôm qua đục mưa trước nhà. Nhác thấy tôi, nó vờ như không thấy, cứ lẳng lặng ngồi lựa mớ tép cho bà chủ sạp cá. Không biết sao tôi cứ bị ám ảnh với đôi mắt của thằng nhóc ấy. Tôi ghé lại sạp cá mua mớ cá khoai cho má, thằng nhóc vẫn cúi mặt, vờ như không thấy tôi. Chiếc xe máy chạy vù qua làm vũng nước trước mặt văng lên người nó. Nó vẫn ngồi im chẳng hề có động thái nào.

- Ngồi xích vô không thôi chút nữa nước lại văng lên người.

Nó ngước lên nhìn tôi không đáp, rồi quay lưng bỏ đi một nước. Lúc đi nó cũng không quên nói với lại.

- Con về nghe Chín.

- Ủa sao không lấy một ít về ăn con? – Bà chủ sạp cá nói vọng theo mà chẳng có lời nào được đáp lại.

- Ủa, thằng nhóc đó làm mướn cho Chín hả?

- Đâu có, ngày nào nó cũng ra đây phụ việc lặt vặt. Rồi lúc về, Chín cho nó mớ cá vụn về ăn. Tội nghiệp, nhà có mấy bà cháu, mới dọn về lạ nước lạ cái chẳng ai thân thích.

Tôi ngó theo thằng nhóc đi về cuối chợ, cái dáng người gầy gầy khoác bên ngoài là chiếc áo rộng thùng thình đã lên phèn, chân nó đi cà nhấc, chắc có lẽ là do cú ngã ngày hôm qua. Tôi chạy chầm chậm sau lưng nó, tới bờ sông có cái căn nhà mới dựng lên, còn một bên vách chưa kịp dừng. Phía trong có một bà cụ già cùng đứa cháu gái ngồi trên bộ vạt đang ngồi nhổ tóc bạc, ngó thấy thằng nhóc, con bé em bật dậy chạy ra đón. Thằng nhóc vuốt tóc đứa em dịu dàng đến không ngờ, chẳng phải cái vẻ lạnh lùng mà tôi từng bắt gặp. Đoạn thằng nhóc dắt đứa em vào nhà, nó móc cái gì trong túi đưa cho đứa em mà trông con bé mừng lắm, nó cứ cười chạy quanh chân thằng nhóc.

Thằng nhóc đi một nước te te về phía tôi, đôi mắt của nó lạnh căm.

- Tui nói rồi. Tui không có ăn cắp. Anh đừng có vào méc ngoại tui.

Tôi chưa kịp nói gì thì nó đã quay lưng chạy vào nhà khi nghe tiếng ho dồn dập của bà cụ trong nhà. Tôi đạp xe về nhà mà trong đầu vẫn cứ luẩn quẩn hình ảnh của ba bà cháu thằng nhóc. Căn nhà hệt như hồi ba má mới dọn ra ở riêng, cũng thiếu trước hụt sau, gió thổi phía nào cũng lạnh, dừng xong bên này thì đã phải sang bên kia trầm thêm lá. Dừng xe trước cổng tôi đã thấy thằng Tèo ngồi trước nhà đẽo nhánh cây làm ná thun. Nó làm say mê đến nỗi quên trời quên đất.

- Định bắn mấy con chim nữa hả? Cái tật la hoài không bỏ, mày ác vừa thôi nha.

- Ai nói anh là em bắn chim? Em làm để canh me thằng Dũng, nó mà dám mò vô nhà mình ăn cắp hột vịt nữa. Em bắn cho lỗ mũi nó ăn trầu luôn.

Thằng Tèo ngước mặt lên nhìn tôi nói.

- Chẳng phải nó nói là nó không ăn cắp rồi sao.

Thằng Tèo nó lắc đầu ra vẻ chịu thua trước ý nghĩ “cổ tích” của tôi. Nó cứ cắm đầu cho một trận phục kích mà tôi thì chẳng mong chuyện đó xảy ra bao giờ.  

***

Thằng Tèo núp trong đám sậy, đợi thằng Dũng đi về rồi nó lao ra đánh úp mặt cho nó không kịp trở tay. Thằng Dũng bị ngã nhào với cú đạp từ phía sau, nó chưa kịp nhận ra chuyện gì thì đã bị bồi thêm mấy cú đá của thằng Tèo.

- Mày không có cha mẹ dạy thì mày để tao thay cha mẹ mày dạy lại mày. Đồ cái thứ ăn cắp.

Thằng Tèo vừa dứt lời thì thằng Dũng đã lao vào vật thằng Tèo xuống đất. Hai đứa lăn qua lăn lại làm đám cỏ ngã rập, đứa nắm đầu, đứa xé áo mà chẳng bên nào nhường bên nào. Tôi dựng xe, chạy vào lôi tụi nó ra. Thằng Tèo định xông vào vật thằng Dũng xuống đất, tôi ôm thằng Tèo lại, nói vọng về phía thằng Dũng.

- Về nhà đi cưng.

Thằng Tèo vùng vẫy, tay chân không ngừng cọ quậy.

- Anh Hai buông em ra để em dạy cho nó một bài học.

Nhặt lại mớ cá rơi trên nền đất, thằng Dũng hậm hực về nhà trong khi thằng Tèo cứ không ngừng la hét.

Thằng Tèo nằm gác tay lên trán, lâu lâu nó lại thở dài. Cái thằng được má cưng riết nên chẳng chịu thua ai, cứ hễ chơi ở đâu mà thua bạn bè thì nghiễm nhiên khi về đến nhà nó đã tìm cách để hôm sau “phục thù”. Nó cứ trằn trọc mãi làm tôi khó ngủ.

***

Chiếc xe đạp của thằng Tèo lạng mấy vòng rồi lao vào hàng rào, mặt thằng Tèo tái mét không còn chút máu. Phía sau thằng Dũng đang nhăn nhó với cái vết thương dưới bàn chân đang chảy máu. Thằng Dũng ngồi bệt xuống đất dùng tay bóp chặt chỗ vết thương. Tôi dìu nó vào nhà rửa sạch vết thương, miệng vết thương khá rộng và sâu, mỗi lúc tôi chạm vào lại thấy thằng Dũng cắn chặt môi. Thằng Tèo rửa sạch cỏ mực giã nát đắp lên vết thương rồi lấy vải mùng băng lại cho nó. Vừa băng bó xong, thằng Dũng đã nhích từng bước ra về. Thằng Tèo vội chạy lại biểu để nó đưa về nhưng thằng Dũng cứ lắc đầu rồi bỏ về.

Tôi vớ lấy cây củi ngoài sân vào biểu thằng Tèo nằm xuống giường. Thằng Tèo có vẻ bất ngờ trước thái độ của tôi. Nó bước lùi lại lưng dựa vào vách.

- Mày làm gì thằng Dũng mà nó ra như vậy?

- Em có làm gì nó đâu. Tại nó nhảy xuống sông bị miễng chai cắt đứt chứ có phải tại em đâu.

- Rồi sao mày có mặt ở đó.

Đôi mắt của nó đỏ hoe, giọng bắt đầu mếu máo.

- Em trèo lên cây me nước với tay hái chùm me. Ai ngờ hụt chân té xuống sông. Thằng Dũng đi ngang thấy nên nó nhảy xuống cứu em. Nhưng nó nhảy xuống trúng cái miễng chai mới chảy máu vậy. Chứ em có làm gì nó đâu.

Tôi buông khúc củi trên tay xuống nhìn vẻ mặt lo lắng của thằng Tèo.

- Mày cứ chửi nó ăn cắp, giờ nó cứu mày đó.

***

Thằng Tèo ngồi chống cằm tư lự, ngó ra ngoài sân nắng. Nó nói bâng quơ.

- Không biết thằng Dũng có làm sao không mà ba ngày rồi không thấy bóng dáng gì của nó.

Tôi bỏ cái ống trúm xuống, ngước mặt lên nhìn nó. Tiếng thở dài của nó coi ra cũng mênh mông lắm.

- Anh với em lại nhà coi nó ra sao.

Chỉ chờ có vậy. Thằng Tèo ngồi bật dậy, đội nón dắt xe ra. Nó ngồi sau xe mà cứ thấp thỏm nhìn ra phía trước “tới chưa anh Hai”. Căn nhà nằm cập mé sông, nhìn từ xa có thể thấy từ trước ra phía sau. Hai anh em thằng Dũng ngồi trên bộ vạt chơi trò lật sách tìm người.

Thằng Tèo té vô vách nhà sau một lúc lóng lỗ tai nghe lén. Hai anh em của thằng Dũng giật mình ngồi bật dậy. Thằng Tèo đứng dậy gãi đầu mắc cỡ. Tôi nhìn thằng Dũng cười.
- Vết thương sao rồi cưng?

Con bé em thục cùi chỏ vào hông của thằng Dũng giục nó trả lời câu hỏi của tôi. Thằng Dũng lầm lì một hồi cũng thốt ra một câu tỉnh bơ.

- Đỡ nhiều rồi.

- Mới có ít miệng một chút hà anh. Còn chảy nước vàng nữa đó anh. – Con bé em nhanh nhảu.

Thằng Tèo đưa bọc trái cây vừa mới hái cho con bé em. Thằng Dũng tằng hắng, mắt nhìn trầm.

- Thư… Thư!

Tôi cầm bọc trái cây dúi vào tay con Thư trong cái nhìn đăm chiêu của thằng Dũng. Con Thư lật mớ trái cây trong bọc nhìn tôi buồn buồn.

- Anh ơi! Có thể đổi mấy trái cây này thành 3 cái hột vịt xiêm được không anh?

Thằng Tèo trố mắt nhìn con Thư giọng dò xét.

- Em cần hột vịt xiêm làm gì?

- Em lấy cho ngoại em uống trị bệnh. Có cô kia chỉ, lấy cái hột vịt xiêm đạp ra lấy tròng trắng trứng, bỏ ít mật ong vào với vắt thêm một phần tư trái chanh vào rồi uống vào buổi sáng sẽ trị được bệnh.

Thằng Tèo nhìn tôi không nói, nó cúi mặt xuống tay chân lóng ngóng. Thằng Tèo vụt chạy ra sân, lúc đạp xe về nó còn quay đầu nói vọng lại.

- Em ở đó đi. Anh chạy về nhà lấy hột vịt cho em.

Con Thư kéo ghế cho tôi ngồi trong khi thằng Dũng lọ mọ dưới bếp nấu cơm mà chẳng thèm quan tâm đến sự hiện diện của tôi. Con bé nhìn tôi cười.

- Tính ảnh vậy á nhưng mà hiền khô hà.

Thằng Tèo thắng xe cái két ở ngoài sân, nó cầm một bọc hột vịt đưa cho con Thư. Mồ hôi rơi nhễ nhại mà nó cứ cười hề hề “nào hết nói, anh lấy thêm”. Thằng Dũng nói với lên trong lúc chắt nước cơm.

- Ai mượn?

- Tao đem cho bà ngoại chớ có phải cho mày đâu mà ai mượn, ai biểu?

Bà ngoại thằng Dũng có phần chững lại khi thấy anh em tôi ở trong nhà. Bà ngoại mang cái nón lên trên vách, cởi áo khoác xuống, bới lại đầu tóc. Nhìn chúng tôi cười.

- Mấy đứa là bạn của thằng Dũng hả?

- Dạ! Con đến thăm thằng Dũng coi vết thương của nó ra sao. Vì cứu em của con mà nó bị vậy.

Bà ngoại nhìn tôi cười.

- Có gì đâu con. Vậy mà về nó có nói năng gì với ngoại biết đâu. Nó chỉ nói đi đạp miễng chai trên đường ra chợ.

Thằng Dũng đứng nép sau lưng bà ngoại nói vọng ra.

- Cứu nó có gì đâu hay ho mà kể ngoại ơi!

Bà ngoại đánh yêu vào vai của thằng Dũng rồi cười. Con Thư cứ lẽo đẽo theo bà ngoại, nó cứ lăng xăng bóp tay, bóp chân cho bà ngoại.

- Hôm nay ngoại mệt không ngoại? Hôm nay ngoại bán được mấy chục tờ vé số ngoại?

Thằng Dũng bưng ra một ca nước mưa đưa về phía bà ngoại. Nhìn cảnh ba bà cháu quấn quýt bên nhau, thằng Tèo quay sang nhìn tôi bối rối, nó lấy tay dụi mắt rồi cúi mặt nhìn xuống đất.

2,298
Viết bình luận mới
Thăm dò ý kiến

Đại hội Đảng bộ tỉnh Đắk Nông lần thứ XI đề ra mục tiêu: "Đến năm 2020, Đắk Nông phấn đấu thoát khỏi tình trạng tỉnh nghèo, kém phát triển". Theo bạn khả năng thực hiện mục tiêu trên như thế nào?