HOTLINE: 0834 244 333   |   THƯ VIỆN   |   ĐẶT LÀM TRANG CHỦ

Truyện ngắn: Tiệm may Hoa Gạo

Cập nhật ngày: 01/12/2016 | 10:47 GMT+7

Nhiều người đi ngang đoạn đường này thường vẫn chú ý đến một cây hoa gạo có tuổi thọ hàng trăm năm. Gốc cây gạo này to như cái giếng. Dưới gốc gạo có một tiệm may với cái tên là lạ: Nhà may Hoa Gạo.

Chủ nhân của tiệm may là một người phụ nữ trạc ba mươi tuổi. Chị có khuôn mặt tròn và khá đẹp. Khi nở nụ cười thì khuôn mặt chị đầy đặn và tươi rói như những bông hoa gạo trên kia đang nở hết mình chào khách. Tên của chị là Hoa. Cái tên nhà may Hoa Gạo là do chị ghép tên mình với những bông hoa mà chị gắn bó nhiều kỷ niệm.

Ảnh minh họa

.....

Hoa học giỏi, đang là học sinh lớp sáu trường cấp hai gần nhà. Mấy năm liền, Hoa đều đạt danh hiệu học sinh giỏi cấp trường và đi thi đạt giải nhì học sinh giỏi huyện năm học lớp năm. Cha mẹ Hoa vẫn tự hào về cô con gái Hoàng Như Hoa của họ lắm.

Nhưng rồi, đến năm lớp chín, mẹ Hoa mất sau hai năm chống chọi với căn bệnh ung thư quái ác. Ba đứa em của Hoa còn nhỏ, đứa nhỏ nhất mới tròn ba tuổi. Hoa đã xin cha cho ở nhà để phụ nuôi các em ăn học. Cha của Hoa, mặc dù không đồng ý nhưng vì cô con gái thuyết phục mãi rồi cũng cắn răng cho con nghỉ học.

Nghỉ học, Hoa buôn bán hàng rau ở chợ Sình cách nhà một cây số. Rồi Hoa tranh thủ học nghề thợ may, khi đã lành nghề, Hoa mở tiệm may ngay bên gốc cây gạo. Cái tên nhà may Hoa Gạo bắt đầu từ đó. Nhờ tiệm may này cùng với sự tảo tần của cha mà ba đứa em của Hoa đều được ăn học đàng hoàng, trong đó có hai người đã tốt nghiệp trường trung cấp và có nghề nghiệp ổn định.

Năm 26 tuổi. Hoa quen một người khách hàng thường xuyên đến may quần áo. Anh tên là Quảng. Quảng là lái xe tuyến xe khách ở chợ đi thành phố tỉnh lỵ. Quãng đường 50 cây số đi và về trong ngày hôm nào cũng đi qua gốc gạo. Sau nhiều ngày quen biết rồi hai người cũng đi đến chỗ thân thiết. Quảng ngõ lời muốn lên xe hoa cùng Hoa vào một ngày tháng ba mùa hoa gạo. Và khi những bông hoa gạo đã nở hết mình thì họ làm lễ cưới.

Cưới nhau được bốn năm thì chồng Hoa bắt đầu đổ bệnh. Như bao trường hợp khác, ban đầu, Hoa cũng tưởng chồng chỉ mắc bệnh thông thường nhưng rồi những căn bệnh triền miên kéo dài và khi biết chồng đã mắc vào HIV/ AIDS thì đất trời trong Hoa tối dại đi một màu đen thẫm.

Tỉnh trí trở lại, Hoa tức tốc đem cậu con trai ba tuổi của mình đi xét nghiệm thì may sao, cậu con trai của họ không  như cha mẹ.

Niềm tin vào cuộc sống lại nhen lên thắp lửa trong tâm trí của cô thợ may tội nghiệp. Rồi chồng mất. Hoa lặng lẽ nuôi con với hy vọng bản thân mình sẽ có ngày đẩy lùi được tai họa nhờ vào sự tiến bộ của y học. Những bông hoa gạo trên kia vẫn bung mình thắp lửa. Và tiệm may Hoa Gạo của Hoa sau những lần gián đoạn do việc chồng con và do một số người không hiểu biết thì nay khách hàng vẫn đều đều đến để đặt may những bộ quần áo mà cô chủ quán khéo tay làm họ rất ưng ý.

Đều đặn, hằng tuần, Hoa đến trung tâm y tế cách nhà năm cây số để lấy thuốc ARV về uống. Đã mấy năm bị lây nhiễm từ chồng nhưng Hoa vẫn khỏe và nhìn bề ngoài, Hoa không khác gì một người bình thường.

Hoa còn nhận vào tiệm may của mình hai chị em cùng hoàn cảnh. Hằng ngày, ngoài công việc may vá thường nhật, tổ ba người của Hoa còn đi tuyên truyền cách phòng chống HIV trong cộng đồng xã hội. Những con đường quanh vùng nơi có người nhiễm HIV vẫn thường in dấu chân Hoa và hai đồng nghiệp với những buổi tuyên truyền về tác hại, cách phòng tránh HIV một cách đầy trách nhiệm.

Rồi có một người đàn ông đem lòng yêu Hoa và không ngại cùng Hoa sinh sống. Anh tên là Thành, là thợ xây gần nhà Hoa. Khi biết Hoa bị bệnh, trong khi bản thân hoàn toàn khỏe mạnh nhưng Thành vẫn không ngần ngại đến cùng Hoa và bỏ qua những lời dị nghị. Thành hơn Hoa mười tuổi, đã có một đời vợ và một người con đã trưởng thành đang làm ăn xa. Vợ Thành bỏ cha con Thành để chạy theo một gã nhân tình giàu có.

Tiệm may Hoa Gạo vẫn mở cửa mỗi ngày và nụ cười của cô chủ nhỏ vẫn tươi hồng như những bông hoa gạo trên cao đang bung mình vẫy chào người người qua lại.

Phạm Xuân Hậu

1,764
Viết bình luận mới