Bài toán việc làm cho lao động hậu Covid-19

Cập nhật ngày: 04/10/2021 | 10:35 GMT+7

Theo thống kê, tỉnh Đắk Nông hiện có khoảng 20.000 người trong độ tuổi lao động đang làm việc tại các tỉnh, thành phía Nam, nhiều nhất là lao động ở các khu công nghiệp, khu chế xuất. Đại dịch Covid-19 tác động lớn đến số lao động này. Người thất nghiệp, người bị giảm lương, thậm chí có người phải bỏ việc không nhận lương để trở về quê sinh sống.

Kỳ 1: Nỗi niềm của lao động về quê tránh dịch

Từ tháng 7/2021, trước tình hình dịch Covid-19 diễn biến phức tạp, hàng ngàn người lao động mất việc làm hoặc thu nhập không bảo đảm cuộc sống, phải rời các tỉnh thành phía Nam để về lại Đắk Nông.

Từ tháng 6/2021 đến nay, đã có hàng ngàn lao động tỉnh Đắk Nông trở về từ các tỉnh phía Nam do ảnh hưởng của Covid-19

Về quê với bộn bề trăn trở

Sáng sớm 19/8, gia đình anh Vũ Tự Hào và chị Nguyễn Thị Thu Nga ở thôn 3, xã Tâm Thắng (Cư Jút), cùng đứa con nhỏ mang theo 3 túi hành lý, rời TP. HCM để trở về tỉnh Đắk Nông. Gia đình 3 người phải rời thành phố, rời nơi mà họ làm việc suốt nhiều năm qua bằng chuyến xe đưa đón công dân về quê tránh dịch của tỉnh Đắk Nông.

Chị Nga tâm sự, năm 2018, hai vợ chồng xuống TP.HCM mưu sinh bằng nghề thợ hồ. Thời điểm chưa có dịch Covid-19, công trình xây dựng rất nhiều nên không sợ hết việc. Thu nhập của hai vợ chồng đủ để trang trải cuộc sống ở thành phố và cho con ăn học.

Đầu năm 2021, anh Hào bị tai nạn giao thông, chưa thể đi làm được, toàn bộ chi phí sinh hoạt của gia đình đều trông chờ vào đồng tiền công phụ hồ của chị Nga.

Khó khăn chưa qua thì từ đầu tháng 6, dịch Covid-19 bùng phát và diễn biến phức tạp, chị Nga mất việc. Cả 3 người trong gia đình sống gần 2 tháng trong căn phòng trọ chỉ rộng khoảng 20 m2 cho đến ngày được tỉnh Đắk Nông dang tay đón về.

“Không có việc làm khiến cuộc sống của cả gia đình rơi vào cảnh chật vật, phải chạy ăn từng bữa và sống nhờ sự hỗ trợ của chính quyền địa phương”, chị Nga nhớ lại thời gian khó khăn nhất của mình.

Vợ chồng anh Vũ Tự Hào mất việc, được tỉnh Đắk Nông đón về từ giữa tháng 8

Trở về lần này, gia đình chị Nga chỉ gói ghém những đồ đạc cần thiết rồi trả lại phòng trọ, quyết định về quê sinh sống. Bởi 2 vợ chồng chị xác định, nếu cố gắng làm việc thì cuộc sống ở quê cũng không đến nỗi khó khăn, không quá lệ thuộc vào những công trình xây dựng.

May mắn hơn, chị Hà Thị Quế ở thôn Nam Thanh, xã Nam Xuân (Krông Nô) trở về tỉnh Đắk Nông từ trước khi các tỉnh phía Nam siết chặt các biện pháp phòng, chống dịch Covid-19. Tuy nhiên, vì “vội vã" trở về nên lương tháng 7, chị Quế chưa được lĩnh và có nguy cơ mất trắng nếu không quay lại làm việc.

Chồng chị Quế là người khuyết tật, chỉ quanh quẩn bên vườn rẫy. Năm 2020, khi đứa con út mới được 2 tuổi, chị để con ở nhà rồi cùng một số phụ nữ khác trong xã xuống Bình Dương để làm công nhân cho một nhà máy sản xuất gỗ công nghiệp. Công việc vất vả, thu nhập chỉ hơn 5 triệu đồng/tháng buộc chị liên tục “nhảy cóc” qua các công ty khác nhau với hy vọng sẽ cải thiện được đồng lương của mình.

Về quê từ đầu tháng 7, chị Quế cho rằng, mình còn may mắn hơn nhiều công nhân khác, vì họ vẫn đang “mắc kẹt” lại ở các khu công nghiệp. Thế nhưng, trong lòng người phụ nữ 38 tuổi này không khỏi trăn trở về công việc, về cuộc sống của gia đình trong những tháng ngày tới.

“Bản thân chúng tôi là lao động phổ thông, không được đào tạo bài bản, buộc phải xin vào làm công nhân tại các khu công nghiệp. Tôi cũng muốn ở nhà, chăm sóc con cái, nhưng ở quê chỉ trông chờ vào mấy sào ruộng thì không đủ sống. Dù gì đi làm công nhân, mỗi tháng tôi cũng tiết kiệm được vài đồng để gửi về quê cho con”, chị Quế thở dài, nói như muốn khóc.

Tìm việc ngay khi hết cách ly

Làm công nhân cho một công ty giày da tại tỉnh Đồng Nai, thu nhập mỗi tháng của cả hai vợ chồng chị Võ Thị Hường ở tổ dân phố 2, phường Nghĩa Trung (TP. Gia Nghĩa) cộng lại cũng chỉ hơn 10 triệu đồng. Từ đầu năm 2021, do ảnh hưởng từ dịch Covid-19, công ty phải thu hẹp sản xuất, lương của cả hai vợ chồng giảm đi đáng kể.

Đặc biệt từ tháng 5, một số phân xưởng phải tạm ngừng hoạt động, cả nhà 4 người của chị Hường lao đao, đứng trước nguy cơ thiếu đói. Đầu tháng 6, gia đình chị quyết định rời tỉnh Đồng Nai để về Đắk Nông.

Về lại quê sau nhiều năm làm công nhân, vợ chồng chị Hường vội vã tìm việc để trang trải cuộc sống ngay sau khi hoàn thành cách ly. Tuy nhiên, dù đã nộp hồ sơ xin việc vào một số doanh nghiệp trên địa bàn tỉnh Đắk Nông, nhưng nhiều tháng trôi qua, vẫn chưa có một đơn vị nào tiếp nhận hai vợ chồng.

Chị Hường cho biết: “Thực tế ở Đắk Nông có rất ít doanh nghiệp cần lao động phổ thông, nhất là thời điểm dịch bệnh như hiện nay.  Sau hơn 3 tháng ở nhà, số tiền tiết kiệm và tiền hỗ trợ thất nghiệp của hai vợ chồng đã sử dụng gần hết. Trước mắt, tôi cần tìm một công việc để có thu nhập, trang trải cuộc sống của cả gia đình”.

Để duy trì cuộc sống, chị Võ Thị Hường cố gắng tìm kiếm một công việc sau khi cả 2 vợ chồng nghỉ làm công nhân

Hiện tại, chị Hường cùng chồng xin vào phụ việc cho cơ sở gia công sắt thép trên địa bàn TP. Gia Nghĩa. Số tiền thu nhập không lớn, nhưng cũng đủ để hai đứa của con chị Hường có thêm điều kiện mua sắm sách vở, quần áo cho năm học mới.

Cũng giống chị Hường, nhiều người lao động cố gắng cầm cự trong mùa dịch bằng số tiền tiết kiệm hoặc tiền trợ cấp sau khi mất việc. Ngay sau khi kết thúc cách ly, những lao động này nhanh chóng tìm một công việc mới để từng bước ổn định lại cuộc sống của mình.

Tuy nhiên, hiện nay vấn đề khó khăn nhất chính là những lao động này chưa tiếp cận được kênh thông tin việc làm uy tín. Nhiều người phải tự xoay xở đi tìm việc, thậm chí có người chấp nhận làm một công việc không phù hợp với bản thân.

>> Kỳ 2: Sức ép giải quyết việc làm tại chỗ

Bài, ảnh: Thanh Hằng

2,785
Viết bình luận mới