Hẹn hò cùng Gia Nghĩa mùa thu

Cập nhật ngày: 26/08/2022 | 08:45 GMT+7

Tản văn của Kiều Oanh

“Tháng tám/em có về Gia Nghĩa/phố thị hẹn hò, những yêu thương”, không hiểu sao, trong những ngày này, trong cái đỏng đảnh chợt mưa, chợt nắng của Gia Nghĩa khiến tôi nhớ đến những câu thơ trong bài thơ “Phố thị hoa vàng” nhiều đến vậy.

Gia Nghĩa của tôi trong tiết trời tháng tám vừa nồng nàn, mê đắm như lời hẹn hò với người phương xa. Yêu lắm một phố thị chớm thu với ánh nắng mềm tràn khắp không gian, trong bình minh phố, lấp ló trên những tán lá màu xanh là sắc vàng hoa kim điệp, hình như sắc điệp vàng còn mang cả màu nắng tinh khôi. Trong không gian se lạnh, thoảng đâu đây mùi thơm của cà phê, khiến tôi không thể không vào quán, gọi một ly cà phê để tận hưởng như quà tặng tinh thần cho bản thân mỗi ngày mới.

Đắm mình trong không gian thơm mùi cà phê, trong khoảnh khắc chớm thu là cảm giác vô cùng thú vị, an yên và quá đỗi ngọt ngào với nhiều tương tư, hoài cảm trong trái tim quá đỗi đa mang. Cảm giác như mình đã chạm được vào mùa thu với tất cả dịu dàng êm ái. Thì ra, thu đã về. Thu về trong nắng ngọt, thu về trong gió thơm, thu về trong bảng lảng sương sớm, trong từng làn hơi nước của trận mưa đêm qua. Thu về trong cả những nỗi nhớ không tên....

Ảnh tư liệu

Yêu lắm Gia Nghĩa của tôi trong nắng trưa mùa thu. Trời trong xanh cao vút, mây trắng bồng bềnh trôi, trôi... Nắng mùa thu vẫn vàng rực rỡ nhưng không quá gắt như nắng hè đủ để ta biết rằng mùa đã chạm thu. Và gió vẫn miên man trên những tán cây. Kìa, dọc vỉa hè của con đường 23 tháng 3, những bông hồng quế nhỏ xíu, cánh mỏng manh xòe ra như nhắc trái tim yêu những kỷ niệm về mùa thu xưa đã xa mờ trong ký ức. Như nhắc ta về bồng bềnh hương cốm, về quả thị vàng thơm ngọt cùng cô Tấm dịu hiền đã theo ta suốt tuổi thơ. Thì ra, thu đã về.

Gia Nghĩa của tôi “Chiều vào thu nghe lời ru gió/Nắng vàng lơ lửng ngoài hiên...”. Mặt hồ trung tâm lấp lánh những tia nắng chiều yên bình đến lạ. Chỉ chút xíu nữa thôi, mặt hồ sẽ bảng lảng những hơi nước, bay lên cùng khói sương. Và gió đã mang theo chút lạnh khiến mình muốn tìm một bàn tay ấm. Trong chạng vạng của tiết chớm thu, khiến con người không khỏi thẫn thờ da diết nhớ đến những nơi khiến tâm hồn bình yên. Mùa thu đang về trên Gia Nghĩa. Mùa thu khiến bước chân ai như ngập ngừng, như bâng khuâng. Mùa thu đã về, để mình thêm yêu từng con đường, những ngôi nhà, từng ngõ nhỏ. Mùa thu đã về để khiến mình thêm yêu phố thị hoa vàng.

Gia Nghĩa nồng nàn, Gia Nghĩa dịu ngọt, Gia Nghĩa gọi mời. Ngại ngùng chi mà chưa về Gia Nghĩa? Mình hẹn hò cùng Gia Nghĩa mùa thu.

1,325
Viết bình luận mới