Lặng lẽ đò đưa…

Cập nhật ngày: 18/11/2022 | 08:49 GMT+7

Tản văn của Ngô Thế Lâm

Nghề giáo được ví như người đưa đò, qua bao mưa nắng thời gian, luôn miệt mài và cần mẫn. Lớp lớp học trò lần lượt qua sông và thầy cô gửi gắm biết bao hi vọng, những mong học trò ra đời trưởng thành, lớn khôn, trở thành người có ích cho xã hội. Niềm hạnh phúc của người thầy giáo thật giản dị, ấy là mỗi khi thấy học trò mình thành công, giỏi giang, có những cống hiến thiết thực cho đời. Cũng có đôi lúc, thầy lại chạnh lòng, trầm ngâm khi có đứa học trò chưa ngoan, phạm nhiều lầm lỗi.

Thầy giữ cho riêng mình những ưu tư thầm lặng, dằng dặc đêm dài bên trang giáo án, trăn trở trên những bài thi, mủi lòng trắc ẩn trước hoàn cảnh éo le của những đứa học trò thiệt thòi, mất mát. Một chữ thầy thôi mà thiêng liêng, cao cả biết nhường nào. Qua thăng trầm năm tháng, vượt lên những lo toan áo cơm và cám dỗ vật chất đời thường, dẫu đồng lương eo hẹp nhưng khát vọng của thầy, niềm tin và lý tưởng của thầy mãi luôn ngời sáng.

Xã hội ngợi ca thầy, tôn vinh thầy không nằm ngoài sự trân trọng và biết ơn, “cơm cha, áo mẹ, chữ thầy” mãi còn nguyên giá trị. Chợt nhớ một câu nói tôi từng đọc ở đâu đó “…Dù anh là ai, kỹ sư hay bác sĩ, chính khách hay vĩ nhân, anh đã từng có một người thầy”. Thầy như người cha người mẹ thứ hai, với thiên chức và nghĩa vụ cao cả, uốn nắn, chở che, dẫn dắt con trẻ vào đời.

Ảnh tư liệu

Đâu đó trong bối cảnh xã hội hiện đại, ta từng chứng kiến những câu chuyện đau lòng khi còn những học trò nhận thức hạn chế, nông nổi, khờ dại dẫn đến thất lễ với thầy. Đâu đó còn những phụ huynh cư xử thiếu thiện chí mỗi lúc chưa hài lòng về cách dạy dỗ của trường lớp. Hơn ai hết, thầy là người buồn nhất, day dứt nhất. Nhưng hãy tin, đó là thiểu số, là mặt trái hiếm hoi của những nghĩ suy chưa thấu đạt, để thấy rằng sự học và vai trò của người thầy to lớn biết bao nhiêu.

Cái nghề mà nơi đó có những con người gắn bó vì lý tưởng, vì tình yêu bằng sứ mệnh trồng người cao cả, được xã hội tôn kính gọi họ là “những kỹ sư tâm hồn”, điều giản dị ấy đã làm nên hạnh phúc. Và có một điều chắc chắn rằng, nếu tình yêu không đủ lớn, nếu thiếu nhiệt huyết và đức hi sinh, việc làm thầy sẽ vô cùng gian khó.

Chẳng mong được trả ơn, không chờ được ghi nhận. Tôi và đồng nghiệp của mình, với thiên chức thiêng liêng, bằng trí tuệ và lương tâm nhà giáo sẽ vẫn miệt mài những chuyến đò lặng lẽ đưa lớp lớp học trò cập bến tương lai…

1,308
Viết bình luận mới