Nơi yêu thương để về

Cập nhật ngày: 24/06/2022 | 07:43 GMT+7

Tản văn của Thu Đình

Mẹ vẫn thường dặn dò chúng tôi, dù ở bất kỳ nơi đâu, bất kỳ lúc nào trên hành trình cuộc đời, cũng hãy luôn nhớ: “Có một nơi để về, đó là nhà. Có những người để yêu thương, đó là gia đình. Có được cả hai, đó là hạnh phúc”. Ngày nhỏ, tôi vẫn thường níu áo mẹ để được mẹ giải thích vì sao lại như vậy. Giờ trưởng thành, tôi lại đem câu nói ấy dặn lại các con mình. Và cũng giống như tôi ngày xưa, con cũng tò mò gặng hỏi. Bên hiên nhà đầy nắng, giữa khoảng xanh thơm mát nơi vườn nhà, tôi thủ thỉ với con…

Nhà là ngôi nhà, là gia đình; là “mái ấm hạnh phúc lớn nhất mà ta từng có, nơi đó ta được bố mẹ yêu thương chăm sóc, lo lắng, …”; nơi mỗi người được sinh ra và lớn lên; là chỗ dựa vững chắc, bình yên và ý nghĩa không gì có thể thay thế. Với mỗi người, nhà là món quà đơn sơ, bình dị nhưng vô cùng thiêng liêng, quý giá.

Ảnh tư liệu

Nhà còn là nơi bao dung, xoa dịu tâm hồn ta mỗi khi ta vấp ngã, yếu lòng. Cuộc sống không phải khi nào cũng thuận theo ý muốn, bên cạnh thành công, ta không tránh khỏi những khó khăn, thất bại, khổ đau,… Nhưng có sao đâu, nhà sẽ vỗ về mỗi người bằng tình yêu thương vô vàn. Chỉ cần trở về, sống giữa vòng tay yêu thương của gia đình, thể nào ta cũng sẽ được tiếp thêm động lực, đôi chân ta sẽ cứng cáp hơn, trái tim và khối óc ta sẽ bền bỉ hơn để tiếp tục vững bước.

Nhà là nơi ghi dấu những kỉ niệm yêu thương, nơi giữ lửa hạnh phúc gia đình. Những kỉ niệm của một thời, có lẽ bây giờ chỉ còn là kí ức thân thương, là bếp củi, ngọn đèn dầu, bàn ủi con gà,…; là chùm khế ngọt, quả ổi vàng ươm, trái thị thơm lừng,…; là cả những trận đòn roi của bố, những lần trốn học, tắm sông và nhiều hơn cả có lẽ là những bữa cơm thơm lành mẹ nấu, dẫu đạm bạc nhưng tròn vị yêu thương. Ai đó đã nói rất đúng rằng, triệu bữa cơm ngoài không bằng một bữa cơm mẹ nấu. Những kỉ niệm thuộc về nhà luôn vương vấn bước chân người đi, sưởi ấm trái tim người trở về, níu giữ những ai đi xa sẽ mãi nhớ!

Nhà gần gũi và quen thuộc với mỗi người. Thế nhưng với nhiều người, vì một lý do, hoàn cảnh nào đó, họ không có nhà để trở về, để tựa nương lúc nắng mưa hay giông bão cuộc đời. Với nhiều người khác, nhà lại bị lãng quên, bị bỏ mặc. Đâu đó còn có người, vì mải mê đi tìm kiếm thứ hạnh phúc xa xôi bên ngoài ngôi nhà của mình… để rồi đến khi vấp ngã mới nhận ra mình đã đánh mất đi cái diễm phúc từng có được trong đời.

Nhà dù có đơn sơ bao nhiêu, ta cũng hãy luôn biết nâng niu, trân quý. Bởi có nhà để về, để được ấp iu trong những vòng tay yêu thương thì mọi bão giông cũng sẽ dừng sau cánh cửa…

2,179
Viết bình luận mới