Thơm hương ký ức

Cập nhật ngày: 03/12/2021 | 08:32 GMT+7

Tản văn của Huệ Hương

Sinh ra từ vùng núi, được nuôi dưỡng và lớn lên từ những điều bình dị, từ hồn quê nên tôi tha thiết yêu những gì chân thật của đất trời, con người. Như cái cách tôi yêu nồi nước gội đầu ươm mầm ký ức từ bồ kết, hương nhu, hoa lá cỏ cây trong vườn.

Có một mái tóc thơm hương đồng nội, mượt nhung như giấc mơ cũng là một sự kỳ công chăm chút của người con gái. Sự dịu dàng, tỉ mẩn của mẹ truyền dẫn chảy trong huyết quản của tôi. Bồ kết mẹ thường hái từ nhà hàng xóm, nướng mỗi lần vài trái, bẻ ra cho vào chậu, thêm nước nóng và phơi dưới nắng cho nước bồ kết loang ra. Trái nướng trên than củi phả ra thứ hương thơm gần gũi khó lẫn. Chậu bồ kết được đặt ở bậc thềm cũ kỹ loang lổ mảng xi măng bôi trét, vài mảng rêu xanh, dương xỉ thập thò. Hình ảnh cũ mòn thân thuộc còn hằn in trong trí nhớ của tôi đến tận bây giờ. Thứ nước gội đầu khi còn thơ bé của cô gái nhỏ, theo chân qua quãng đường trọ học xa nhà đến tận khi đi làm, đến bây giờ vẫn nhớ, vẫn cặm cụi tạo một thứ nước gội đầu như vậy cho riêng mình. Chẳng nề hà mệt nhọc, kỳ công, mất thời gian. Kỷ niệm và những điều giá trị chắc chắn phải cần thời gian chăm chút.

Ảnh tư liệu

Cầu kỳ hơn nữa, mỗi lần gội đầu, mẹ nhắc tụi nhỏ dạo một vòng quanh vườn hái nắm lá hương nhu, lá sả, vài lá ổi, lá bưởi cùng với bồ kết nấu lên. Quyện hòa muôn hương thơm từ vườn dát lên tóc. Cảm giác như mái tóc được ướp ngàn hương hoa, lắng đọng tất thảy tinh tuý thơm hương đất trời, thời gian.

Tôi giấu mình trong một giấc mơ, giấc mơ miên viễn ngọt ngào của từng cảm xúc lắng đọng, hình ảnh thân thuộc nối nhau trở về. Nồi nước gội đầu thơm lừng dễ chịu tỏa lan, pha với nước giếng trong veo mát lành. Mẹ kéo gàu nước lên, đổ vào chậu, động tác uyển chuyển. Gáo nước dội lên suối tóc đen mềm. Tôi thích cảm giác ngồi kề bên dội nước mát cho mẹ gội đầu. Nhìn mẹ thả mái tóc đen huyền trong gió.

Tôi cũng yêu biết bao mỗi lần trở về nhà được mẹ tự tay xối nước chăm chút cho mái tóc của mình bên giếng nhà. Tóc nhung như dải lụa, như một giấc mơ mà tôi mãi giữ sự óng mềm, mượt mà. Mái tóc dài là niềm tự hào không chỉ của riêng tôi mà còn là truyền thống của các cô gái quê tôi. Cô gái nào lớn lên cũng dung dưỡng một mái tóc đen óng ả.

Thời gian và cách xa không làm tôi bớt yêu từng điều bình dị nhỏ nhắn. Thương từng sợi tóc mong manh, chăm sóc từ thứ nước gội đầu đậm hương xứ sở đồng nội đọng trên mái tóc cũng là niềm an nhiên. Ký ức về nước gội đầu, hương thơm kỷ niệm còn theo tôi mãi đầy nhớ thương…

853
Viết bình luận mới